4.
Ngày hôm sau, ta liền hỏi Mục Cảnh Thâm có nhớ chuyện tối qua hay không.
Không ngờ rằng, sau khi tỉnh rượu, hắn lại chối sạch, một mực khẳng định rằng tối qua chưa từng gặp Mục Duẫn.
“Vậy ngài không tò mò ta và Mục Duẫn đã làm gì trong động sao?”
“Không tò mò.”
Câu nói ấy như được ép ra từ kẽ răng.
Nhưng ta phát hiện điểm đáng ngờ.
“Ngài chẳng phải nói tối qua chưa từng gặp Mục Duẫn sao?”
... Sự im lặng này chẳng khác nào bài thơ “Tạm biệt Khang Kiều” của Từ Chí Ma.
Mục Cảnh Thâm vươn tay dài, kéo ta vào lòng, đặt ta ngồi trên đùi, ghé sát tai nói nhỏ:
“Cẩm Cẩm, nàng đang dò xét ta sao?”
“Ai bảo ngài cứ cứng miệng.”
Mục Cảnh Thâm thở dài, giả vờ buồn bã:
“Ta già rồi, nhan sắc suy tàn, đương nhiên không thể sánh với Mục Duẫn.”
“Ai nói vậy!” - Ta lớn tiếng phản bác.
“Ngài xem hắn, trông như một con khỉ đột lớn, làm sao so được với ngài.”
Mục Cảnh Thâm bật cười.
“Ta với Mục Duẫn chỉ là bạn bè, hắn cũng có ý trung nhân.”
Ta ghé tai hắn nói:“Ta cũng vậy.” - Đôi tai của Mục Cảnh Thâm thoáng chốc ửng hồng.
Thấy vậy ta cảm thấy thú vị, liền đưa tay chạm vào dái tai hồng hồng của hắn, lập tức bị hắn nắm tay giữ lại.
“Đừng nghịch, ngồi xuống đây đọc sách cùng ta, được không?”
“Được thôi.”
Thành thân lâu như vậy, ta luôn muốn tìm cơ hội được gần gũi hơn với hắn.
Nhưng Mục Cảnh Thâm phòng ta như phòng trộm, đêm nào cũng che chắn rất cẩn thận.
Có lần ta định cưỡng hôn, kết quả bị hắn quấn chặt trong chăn, giống như con tằm non.
Thật tức chết đi được!
Nếu cứ thế này, đợi đến khi hắn già thật, ta e rằng vẫn chưa được "nếm thử" gì cả!
May mắn thay, ông trời cuối cùng cũng đứng về phía ta.
Đêm ấy, Mục Cảnh Thâm mãi không về phòng.
Ta lấy làm lạ, khoác áo bước đến thư phòng.
Vừa tới cửa, ta nghe thấy tiếng ồn ào.
Thò đầu nhìn vào, thấy hai thị vệ thô bạo kéo một nha hoàn mặc váy hồng từ thư phòng ra ngoài, hướng về cửa phụ.
Chuyện gì vậy?
Lo lắng cho sự an nguy của Mục Cảnh Thâm, ta vội vã bước vào thư phòng, gọi lớn:
“Mục Cảnh Thâm?”
Không có ai trả lời.
Ta tiếp tục tiến vào trong, cảm giác càng đi càng lạnh.
“Mục Cảnh Thâm!
“Ngài đang làm gì vậy? Mau dậy đi!”
Hắn đang ngâm mình trong một thùng nước đầy đá, toàn thân lạnh đến phát run.
“Cẩm Cẩm… mau ra ngoài.”
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, gân xanh nổi rõ trên cổ, gần như nghiến răng nói ra từng chữ.
Ta đưa tay sờ trán hắn, nóng rẫy.
Chỉ trong khoảnh khắc, ta liền hiểu ra mọi chuyện.
“Cẩm Cẩm… mau đi đi, ta không sao.”
“Ta không đi!”
“Người đâu…”
Dường như hắn đã đau đớn tới cực hạn, giọng nói khẽ như tiếng vo ve của muỗi.
Ta tháo áo khoác, nhảy vào thùng nước, vòng tay ôm lấy eo hắn, hôn lên môi hắn:
“Kêu đi, dù ngài có kêu rách họng cũng không ai tới cứu đâu.”
Nước lạnh thấu xương, chỉ có ôm chặt lấy nhau mới có được chút hơi ấm.
Đêm ấy, ánh trăng cong soi xuống mặt nước, hòa quyện cùng nhau.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, khắp người ta không chỗ nào là không đau.
Nằm trên giường, chỉ cần nhớ lại chuyện tối qua là ta muốn chui đầu xuống sông cho rồi.
“Cẩm Cẩm.”
Mục Cảnh Thâm ngồi bên giường, thấp giọng hỏi:
“Còn đau không?”
Ta chui vào chăn, hét lớn:
“Đừng nhắc đến chuyện đó nữa!!!”
Hắn khẽ cười, kéo chăn ra:
“Cẩn thận kẻo tự làm mình ngộp đấy.”
Toàn thân ta đau như bị xe ngựa nghiền qua, còn hắn thì cứ như chẳng có chuyện gì, giống như người bị “thiêu đốt” đêm qua không phải là hắn vậy.
Nghĩ tới đây, ta tức mình giáng cho hắn hai đấm.
“Vương gia, thuốc đã sắc xong.”
Ngẩng đầu nhìn, lòng ta bỗng nổi lên muôn ngàn suy nghĩ.
Dường như đó là… thuốc tránh thai.
Những tình tiết trong đầu đột nhiên ùa về.
Ta rốt cuộc là kẻ thứ ba phá hoại tình yêu đẹp, hay là người vợ đáng thương bị lừa gạt đây?
“Nghĩ gì linh tinh vậy!”
Dường như hắn nhìn thấu suy nghĩ của ta, khẽ gõ lên trán ta, áy náy nói:
“Cẩm Cẩm, nàng còn nhỏ, ta vốn định đợi thêm hai năm nữa… Nhưng tối qua là ta bất cẩn, nhầm thuốc, làm liên lụy đến nàng. Bây giờ sinh con sẽ rất nguy hiểm, nên làm phiền nàng uống thuốc này.”
“Đây là phương thuốc ta xin trong cung, không gây hại gì đến sức khỏe.”
Hắn bỗng như làm ảo thuật, lấy ra một cây kẹo đường hình con hươu:
“Uống xong thuốc, ta sẽ cho nàng ăn kẹo, được không?”
“Trước khi uống thuốc, ta có điều muốn nói.”
Hắn gật đầu.
“Mục Cảnh Thâm.”
Ta đặt tay hắn lên ngực trái của mình, nói:
“Nơi này, đang nói rằng nàng thích chàng.”
Nói rồi, ta lại chọc ngón tay vào ngực hắn: “Còn chàng thì sao?”
Hắn không đáp, chỉ cúi đầu, ánh mắt lặng yên.
Ta dường như đã biết câu trả lời, lòng đau như bị ngàn vạn con kiến cắn xé.
Ta vừa định thu tay lại, thì hắn liền giữ chặt tay ta.
“Cẩm Cẩm, câu này đáng ra phải để ta nói trước mới đúng. Ta mười ba tuổi đã ra chiến trường, việc làm luôn ngay thẳng quang minh.”
“Chỉ duy nhất chuyện cưới nàng, ta đã động lòng riêng, dùng chút thủ đoạn.”
“Cẩm Cẩm, ta thích nàng.”
Trái tim khô cằn của ta như gặp được con mưa mát lành, nở rộ những bông hoa nhỏ.
“Hử? Vậy quận chúa Thanh Hà thì sao?”
“Quận chúa Thanh Hà? Nàng ấy thì liên quan gì?”
Lòng ta hơi chua xót:
“Trước đây nghe nói, quận chúa là nữ trung hào kiệt, với điện hạ Thụy Vương của chúng ta, thật xứng đôi trời định.”
“Quận chúa là vị nữ tướng đầu tiên trong lịch sử Đại Lương, văn võ song toàn, còn giỏi hơn cả nam nhi.”
“Chàng không động lòng sao?”
Mục Cảnh Thâm chậm rãi nói:
“Quận chúa từng nói, đàn ông phải hơn nàng hoặc về võ lực, hoặc về văn tài, nếu không, dựa vào đâu mà chinh phục được nàng.”
Ta tò mò hỏi:
“Chàng đánh không lại quận chúa à?”
Hắn lắc đầu:
“Ta chưa từng tỉ thí với nàng ta.”
“Tại sao?”
Hắn ôm lấy ta, khẽ nói:
“Vì ta chờ nàng trưởng thành.”
Ta cười, chui vào lòng hắn: “Kẹo đường đưa cho ta.”
Cây kẹo được làm tinh xảo, hình một con hươu nhỏ.
“Mua ở đâu vậy?”
“Thấy bán bên đường liền mua. Nếu nàng thích, ta sẽ sai người đi mua thêm vài cái.”
“Kẹo đường đều cùng một vị, chỉ là hình dáng này rất giống với mấy cây kẹo ngày bé người Tây Hạ bán trước cổng nhà ta. Kể từ khi Tây Hạ xé bỏ hiệp ước, ta không còn gặp lại chúng nữa.”
Phụ thân ta rất cưng chiều ta, lúc nhỏ thấy ta thích kẹo đường, lần nào cũng mua cả đống.