1
Khi ba chữ ASL(viết tắt của Amyotrophic Lateral Sclerosis – xơ cứng teo cơ một bên) trên tờ giấy chẩn đoán của Hạ Tư Minh đập vào mắt, tôi suýt nữa đứng không vững.
Ba tháng trước, anh gặp ta/i nạ/n ngã khi leo núi. Trong thời gian nằm viện, tôi đặc biệt nhờ bác sĩ kiểm tra toàn diện, vốn chỉ để yên tâm, nào ngờ lại nhận về kết quả như thế.
“Bệnh xơ cứng teo cơ hiện tại chưa có cách chữa khỏi, chỉ có thể dùng thuốc làm chậm tiến triển, nhưng kết cục cuối cùng là không thể đảo ngược.”
Ánh mắt bác sĩ nhìn tôi tràn đầy thông cảm.
Hạ Tư Minh mới hơn ba mươi tuổi, bề ngoài tuấn tú, khí chất mạnh mẽ, sự nghiệp đang độ đỉnh cao. Là một luật sư ly hôn nổi tiếng trong nước, anh thông minh, quyết đoán, lý trí lạnh lùng, là tinh anh trong giới tinh anh. Cuộc sống riêng cực kỳ giản đơn, kỷ luật, yêu thích thể thao, leo núi, và đặc biệt chú trọng chất lượng sống.
Chỉ nghĩ đến việc một người như anh sau này sẽ trở thành bệnh nhân liệ//t toàn thân, không thể tự lo cho bản thân, tôi thực sự không dám tưởng tượng.
Ngồi bên đường, nhìn dòng người qua lại tấp nập, tôi lặng lẽ suy nghĩ thật lâu, rồi từ từ đứng dậy. Tôi đã nghĩ thông suốt — đã là vợ chồng, thì nên cùng tiến cùng lùi. Dù sau này anh trở nên thế nào, tôi cũng sẽ cùng con trai đối mặt với anh.
Khi về đến nhà, trời đã tối. Con trai tôi – Diệc Hiên – đang yên lặng trong phòng mình chơi cờ vây. Mới bảy tuổi, con đã đạt cấp năm, từng được truyền hình phỏng vấn là “thần đồng”.
“Con ăn cơm chưa?” – tôi điều chỉnh lại tâm trạng, dịu dàng hỏi.
“Ăn rồi, hôm nay dì nấu canh sườn hầm củ sen.”
Con không nhìn tôi, vẫn tập trung vào bàn cờ.
“Bố đâu?”
“Đi chạy rồi.”
Diệc Hiên tính tình trầm tĩnh, nói năng ngắn gọn — giống cả tôi lẫn anh ấy.
Hai tiếng sau, khi tôi còn đang nằm trên giường do dự có nên nói cho Hạ Tư Minh biết bệnh tình hay không, thì anh về.
Anh mặc đồ thể thao đen, dáng vẻ khí thế, gọn gàng, mạnh mẽ. Tôi lập tức sốt ruột:
“Bên ngoài chỉ mấy độ thôi, sao anh mặc ít thế?”
Trong những điều bác sĩ dặn hôm nay có một mục: bệnh nhân xơ cứng teo cơ do cơ bắp teo lại, khả năng sinh nhiệt kém, không được để lạnh, nếu không sẽ khiến bệnh tiến triển nhanh hơn.
Hạ Tư Minh mặt không đổi sắc, giọng nhạt:
“Chạy bộ vốn là vậy.”
Anh tự nhiên mở hộp đồ mang về, lấy ra một chiếc camera, đặt trên tủ đối diện, chỉnh ngay hướng vào giường.
Tôi hơi khó hiểu:
“Sao tự nhiên lại lắp camera?”
“Gần đây có vụ trộm, có giám sát sẽ an toàn hơn.”
“Không sợ lộ riêng tư à?” – tôi ngập ngừng hỏi. Dù sao, anh luôn là người cực kỳ coi trọng sự riêng tư.
Anh liếc tôi, khẽ cười nhạt:
“Riêng tư? Ai mà hứng thú xem riêng tư của em?”
Trong lòng tôi có đủ loại cảm xúc đan xen, không muốn tranh cãi thêm.
Trước khi ngủ, anh nằm quay lưng, cách tôi rất xa, trông như đã mệt mỏi đến mức không muốn nói chuyện. Tôi khẽ thở dài — anh vừa kết thúc một vụ ly hôn của người nổi tiếng gây ồn ào, áp lực lớn, thôi thì để anh nghỉ ngơi một chút.
Nửa đêm, tôi trằn trọc không ngủ được, bỗng giật mình tỉnh lại. Bên cạnh trống không, Hạ Tư Minh không ở đó. Trong lòng tôi thoáng hoảng hốt, liền dậy tìm anh.
Ngoài ban công, anh mặc áo ngủ mỏng, đứng trong gió đêm gọi điện. Tôi vội lấy áo khoác bước lại.
“Anh sẽ không chạm vào cô ấy nữa…” – giọng nói trầm thấp truyền đến, khiến tôi khựng bước.
“Mật khẩu và tài khoản anh đều gửi cho em, em có thể đăng nhập kiểm tra bất cứ lúc nào.”
“Anh quyết định, vì yêu mà giữ mình.”
Qua lớp kính, tôi sững sờ nhìn Hạ Tư Minh. Khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng, điềm tĩnh ấy, giờ lại dâng trào một cảm xúc mãnh liệt khác thường.
Nhìn gương mặt anh đỏ bừng, đầy kích động, tôi chậm rãi tiêu hóa từng chữ trong câu nói vừa rồi — và chợt có cảm giác mình không còn nhận ra người đàn ông trước mắt nữa.
2
Hạ Tư Minh vốn là người có nhu cầu rất cao trong chuyện giường chiếu.
Ban ngày, anh luôn cẩn trọng, quy tắc, như thể đang kiềm chế bản thân; nhưng đến đêm, anh lại đòi hỏi nhiều hơn.
Những năm gần đây, áp lực công việc khiến anh buộc phải nói năng và hành động một cách chuẩn xác, chu toàn, không để lộ bất cứ sơ hở nào. Cũng chính vì thế, anh ngày càng sống khép kín, tự dựng cho mình một lớp vỏ bọc lạnh lùng.
Chỉ trong những khoảnh khắc quấn quýt về đêm, khi hơi thở anh nóng hổi phả bên tai, tôi mới tìm lại được dáng vẻ của chàng trai năm ấy – người từng đỏ mặt khi nhìn thấy tôi.
Chúng tôi quen nhau khi học cao học, là bạn cùng lớp. Anh là người chủ động theo đuổi tôi. Chàng trai lạnh nhạt, kiêu ngạo ấy, chỉ dành cho tôi ánh mắt nóng bỏng và giọng nói run run. Tôi nhanh chóng chìm sâu vào mối tình đó.
Sau này, tôi ở lại trường giảng dạy ngành Tâm lý học. Anh bắt đầu từ vị trí luật sư lĩnh lương, rồi thăng tiến lên đối tác, trở thành luật sư ly hôn hàng đầu cả nước, thu nhập hàng chục triệu tệ mỗi năm.
Tính cách của chúng tôi rất giống nhau:
Bình tĩnh, lý trí, thực tế, khách quan, chú trọng chất lượng sống, sẵn sàng nỗ lực vì lý tưởng.
Tôi có công việc ổn định, thể diện, vừa lo được gia đình vừa nuôi dạy con; anh thì sự nghiệp rực rỡ, thành công trong chuyên môn.
Kết hôn tám năm, chúng tôi tôn trọng nhau như khách, cùng nhau tiến bộ. Sống trong căn hộ sang trọng trị giá hàng chục triệu, có một cậu con trai ngoan ngoãn được mệnh danh là “thần đồng” khiến ai cũng ngưỡng mộ.
Có thể nói, đó là một gia đình lý tưởng mà người ngoài hằng ao ước.
Nhưng nửa năm trước, anh bắt đầu thay đổi.
Anh vốn có thói quen chạy bộ buổi tối, trước đây luôn ra khỏi nhà lúc tám giờ, về lúc chín giờ, tắm rửa xong là có nửa tiếng dành cho gia đình – chưa bao giờ thay đổi.
Thế nhưng nửa năm gần đây, anh đột nhiên ra ngoài từ bảy giờ và chỉ về lúc mười giờ. Về đến nhà, anh trông rất mệt, tắm xong là lên giường ngủ, thời gian cho gia đình cũng biến mất.
Tôi hỏi vì sao chạy lâu hơn trước.
Anh mím môi, nhạt giọng đáp:
“Vụ án chưa có manh mối, ở ngoài lâu hơn để đầu óc tỉnh táo.”
Công việc trí óc đôi khi còn mệt hơn lao động tay chân, nên tôi hiểu.
Sau đó, anh dường như bỗng mất hứng thú với chuyện chăn gối. Tôi nghĩ chắc là do áp lực ảnh hưởng đến sức khỏe, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh nên không nói ra, nhưng trong lòng thì lo lắng không thôi.