4
Sáng hôm sau, tôi dậy rất muộn. Đến lúc sắp xếp xong, đeo bảng vẽ ra ngoài thì đã lố giờ ăn trưa. Vừa thấy tôi, Chị Vương vẫy tay:
"Niệm Nhất, chị để phần cơm cho em đây."
Mọi người đang tán gẫu quanh chiếc bàn gỗ giữa sân. Thoáng thấy tôi, Diệp Ninh chạy ào vào trong nhà. Lúc ra, trên tay cô cầm một phong bì màu cam, hí hửng giơ ra trước mặt tôi như khoe khoang:
"Chị Niệm Nhất ơi, người thân bọn em không nhiều, nên em trịnh trọng mời chị dự đám cưới của hai đứa!"
Thật trang trọng. Tôi đón lấy phong bì mà không dám rút tấm thiệp bên trong. Diệp Ninh liên tục giục:
"Chị học mỹ thuật, xem giúp em tấm thiệp này thiết kế ổn không ạ?"
Một tờ giấy mỏng bỗng nặng tựa ngàn cân.
Chị Lý nhanh nhẹn lên tiếng:
"Để chị xem nào. Ôi màu này đẹp thật ấy."
"Em cũng thích! Nhưng anh A Nam chọn màu cam, còn em ban đầu thích màu tím. Cuối cùng chọn cam trông lại nổi hơn. Chị Niệm Nhất, chị thích màu gì?"
Tôi đặt bảng vẽ xuống, chỉ vào bộ đồ màu cam đang mặc. Trước khi học cấp ba, tôi không có màu nào yêu thích. Chỉ đến lúc mặc thử áo khoác cam, anh khen tôi hợp màu này. Thế là cam trở thành màu tôi yêu nhất.
"Chị ơi, gu của chị giống hệt A Nam nhà em!"
“A Nam nhà em.” Bốn chữ ấy lọt vào tai tôi khó chịu như có gai đâm. Ngày xưa, anh hay gọi tôi là “Niệm Niệm nhà anh” trước bao người.
Thấy vẻ mặt tôi, Chị Lý vội vàng đón lấy tấm thiệp từ tay tôi:
"Bên trong còn có tranh vẽ trông giống cô ghê, đáng yêu thật. Nhưng đây là cảnh hoàng hôn à? Đám cưới diễn ra lúc hoàng hôn sao?"
Diệp Ninh xoa xoa má:
"Đúng rồi, đó là yêu cầu của A Nam! Vì anh ấy nói…"
"Có người không dậy nổi."
Diệp Ninh sững sờ nhìn tôi:
"Chị Niệm Nhất ơi! Anh A Nam cũng nói nguyên văn câu đấy! Nhưng anh ấy còn bảo quan trọng nhất là anh đặc biệt thích hoàng hôn."
Thẩm Quan Nam từng nói, trong ngày anh thích nhất hoàng hôn, vì lúc đó “con sâu ngủ” biến thành bạn gái anh. Tôi bẩm sinh mê ngủ, sáng nào phải dậy lúc 5 rưỡi cũng là cực hình. Suốt ba năm cấp ba, tôi đều ngồi sau xe đạp của anh, ôm chặt, lim dim ngủ bù. Chỉ mười phút ra chơi, tôi cũng có thể mơ được ba giấc. Mỗi lần tỉnh dậy, áo đồng phục của anh đã khoác trên người tôi.
Tôi còn nhớ có lần đang ngủ lơ mơ, nghe có người khẽ thở dài bên tai:
"Haizz, em ngủ say thế này, đến ngày cưới biết làm sao đây?"
Đến năm tôi 24 tuổi, một sáng bị râu anh cọ đến tỉnh. Tôi đẩy anh ra rồi ngủ tiếp, anh lại kéo tôi vào lòng, nhẹ vỗ lưng, giọng khàn khàn:
"Niệm Niệm, chúng ta tổ chức đám cưới vào buổi hoàng hôn nhé!"
Tôi ậm ừ hai tiếng, anh hôn lên trán tôi, hài lòng thở phào:
"Phải để con sâu ngủ này ngủ đủ, kẻo em cáu không chịu lấy anh thì anh còn biết kêu ai?"
Bây giờ, chẳng phải tôi không muốn cưới, chỉ là anh lại cưới người khác. Đúng là vô phương cãi lý.
Tôi đứng dậy, cầm lấy bảng vẽ. Lúc đó, Diệp Ninh vô tình trông thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của tôi. Ánh mắt cô thay đổi, tôi khẽ nhấc ngón tay:
"Bởi anh ấy cũng đã từng nói với tôi như thế."
"Chị kết hôn rồi hả, chị Niệm Nhất?"
"Ừ, chị kết hôn được năm năm rồi."
"Vậy còn anh rể? Sao không đi cùng chị?"
Tôi nhìn về phía người đàn ông đang đi tới, khẽ lắc đầu.
5
Khi tôi bước ra khỏi cổng nhà nghỉ, tiếng cười giòn tan của Diệp Ninh vẫn truyền đến. Cô đang kể với Chị Lý về màn cầu hôn của A Nam. Tôi sải chân nhanh như thể sau lưng có ác quỷ đuổi theo.
Tìm một bãi đất trống, tôi dựng bảng vẽ. Vừa cầm bảng pha màu, đầu óc bỗng choáng váng. Tôi lấy hộp thuốc trong túi nuốt một viên, cảm giác khó chịu mới chậm rãi biến mất.
Từ nhỏ, tôi không phải người gặp may. Không có cha mẹ, hiếm bạn bè, chưa từng trúng “mở thêm một chai.” Tôi vẫn luôn nghĩ thần may mắn ghét bỏ mình. Ấy thế mà hôm đó…
Tôi gắp được con thú bông yêu thích đã lâu, uống trúng ly trà sữa miễn phí, đập trứng vàng trong siêu thị trúng năm nghìn tệ, thậm chí chai Coca mua cho Tiểu Mỹ cũng hiện chữ “thêm một chai.”
Tiểu Mỹ tươi cười:
"Cảm ơn nữ thần may mắn nhé!"
Tôi không dám tin. Đứa từ bé đã đen đủi như tôi sao lại trúng hết may mắn dồn dập thế này. Cho đến lúc xe chúng tôi rẽ, bỗng mất lái lao thẳng về phía trước. Nhìn bức tường mỗi lúc một gần, tôi sợ quá kêu thất thanh.
Rầm!Chiếc xe đâm thủng bức tường, lạ thay không hề có va chạm mạnh. Từ kẽ tay, tôi lờ mờ thấy một dải sáng màu cam, cùng hương hoa ngọt ngào lan tỏa, chiếu rọi vào người đàn ông mặc vest đứng giữa.
Thẩm Quan Nam đứng giữa biển hoa, bộ vest cắt may hoàn hảo. Tất cả bạn bè thân thích đều ăn diện chỉn chu, ngay cả “Khoai Tây” cũng khoác một bộ vest bé xinh ngồi cạnh anh.
Tôi sững sờ trước cảnh tượng đó. Mãi đến lúc anh bước tới mở cửa xe, tôi vẫn chưa hoàn hồn. Nhớ rõ câu đầu tiên anh nói với tôi:
"Bạn Mạnh, đến giờ rồi."
Đó là ám hiệu của chúng tôi: đến giờ ăn cơm, tan học, đến giờ hôn, hay cũng là lúc tôi gả, anh cưới.
Anh bế tôi ra khỏi xe, tiếng vỗ tay xung quanh vang lên không ngớt. Một người từng vào sinh ra tử bao năm như anh lại căng thẳng đến nỗi nói không tròn vành rõ chữ.
"Niệm Niệm, hôm nay… em thấy thế nào?"
Tôi nghẹn ngào, chỉ còn biết gật đầu. Anh cười, vẻ ranh mãnh:
"Niệm Niệm, anh có một việc cực kỳ quan trọng, chỉ có em mới làm được."
"Việc gì?" Tôi hỏi.
"Hãy làm vợ anh."
"Cưới anh nhé, ngày nào anh cũng sẽ cho em gặp vận may giống hôm nay."