10
Tay tôi hơi run, suýt làm rơi bát cháo. Định mở miệng, nhưng Diệp Ninh đã nói trước:
“Em không cố ý lục vali của chị. Em chỉ vào lấy đồ thay cho chị thôi.”
Tôi đặt bát xuống, nhìn cô gái trước mắt đang đẫm lệ:
“Em đã cướp mất anh ấy. Vốn dĩ anh ấy phải là của chị. Em chiếm anh ấy năm năm… thật sự xin lỗi chị Niệm Nhất… xin lỗi…”
Cô gái lương thiện trước mặt đang khóc như mưa, tôi khẽ bảo:
“Diệp Ninh, em không có lỗi với chị. Người em yêu là A Nam, người chị yêu là Thẩm Quan Nam. Em cướp của chị được ai chứ?”
“Nhưng A Nam chính là Thẩm Quan Nam mà!”
Tôi lắc đầu, lau nước mắt cho cô:
“Không. Người yêu em là A Nam, người yêu chị mới là Quan Nam. Nếu chị nói anh ấy không phải, thì anh ấy không phải. Chị liều mạng cứu em đâu phải để em bỏ đám cưới này.”
Diệp Ninh đợi mãi đến khi Chị Lý về mới đi, lúc rời khỏi đây mắt vẫn đỏ hoe. Đến chiều, Chị Lý về nhà ngủ bù rồi tiện thể lo cơm tối. Tôi không ngờ tối đó người mang cơm tới lại là Thẩm Quan Nam.
Khoảnh khắc anh bước vào, tôi mừng vì mình có trang điểm, nhưng lại lo tóc giả bị lệch. Nhân lúc anh xoay người, tôi nhanh tay chỉnh lại mấy lượt.
Trong bình giữ nhiệt là món trứng hấp mềm, một ít bánh bao sữa và sườn kho. Chắc anh không biết tôi ăn được gì nên làm hai suất. Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là còn có món tráng miệng khoai lang phô mai.
Tôi rất muốn nếm thử sườn kho của anh—không rõ lần này anh có cho quá nhiều xì dầu không—nhưng dạ dày tôi chỉ chịu nổi một chút trứng hấp.
Tôi ngồi trên giường, Thẩm Quan Nam đứng trước khung cửa sổ. Chúng tôi chẳng nói gì, nhưng cũng không thấy gượng gạo.
Hồi xưa, chúng tôi thường ngủ trưa đến xế chiều. Tôi ngồi trên bậu cửa sổ gảy đàn ghita, anh nằm trên giường nhìn tôi, không cần một lời nào, chỉ vì hai đứa đủ hiểu nhau.
Hiếm hoi hôm nay dạ dày tôi chịu hợp tác, tôi ăn hết bát trứng hấp. Vừa định lấy khoai lang phô mai, anh đã bước đến đưa cho tôi.
“Cảm ơn anh.”
“Không cần cảm ơn. Lẽ ra tôi phải cảm ơn chị—chị cứu Diệp Ninh mà.”