1.
Hai tiếng sau, điện thoại tôi rung bần bật vì tin nhắn dồn dập của Lâm Dao.
Một đoạn camera giám sát.
Một vị trí định vị.
Trong video, Trần Khải Minh mặc cảnh phục chỉnh tề, nắm tay một cô gái váy trắng bước vào thang máy khách sạn.
Cô gái tóc dài, dáng mảnh, nhìn qua chỉ chừng hai mươi tuổi, nụ cười cong cong như vầng trăng non đầu tháng.
Trên cổ tay cô ta lấp lánh một chiếc vòng đỏ quen thuộc đến đau lòng.
Định vị hiển thị: “Viện phúc lợi Tinh Thần.”
Ngực tôi như bị ai bóp chặt, hơi thở chới với từng nhịp.
Chiếc vòng đỏ ấy chính tay tôi đan cho anh ba năm trước, cầu bình an mỗi lần anh ra ngoài làm nhiệm vụ.
Anh đã từng nói, trừ khi phải thực thi công tác đặc biệt, còn lại anh sẽ luôn mang theo bên mình.
Viện phúc lợi?
Trong danh sách những người anh hỗ trợ có một cô gái tên Lâm Nguyệt, mồ côi cha mẹ, tính tình hướng nội.
Anh từng kể đôi ba lần, bảo rằng cô ấy đáng thương, cần người quan tâm.
Tôi từng theo anh đến đó một lần, đứng nhìn từ xa.
Cô gái ấy gầy gò, lặng lẽ, lúc nào cũng cúi đầu — hoàn toàn khác với hình ảnh tươi sáng ngập nắng trong đoạn video.
Tôi thay đồ thật nhanh rồi lái xe thẳng đến viện phúc lợi.
Bảo vệ nhận ra tôi nên không hỏi han, chỉ nói Lâm Nguyệt đang ở khu vườn phía sau.
Từ xa, tôi đã thấy cô ta ngồi trên ghế đá, lom khom nhìn điện thoại, khóe môi cong cong như cất giấu mật ngọt.
Nắng sớm phủ một lớp vàng óng lên mái tóc, còn chiếc vòng đỏ trên cổ tay thì sáng rực như muốn thiêu cả mắt tôi.
Nghe tiếng bước chân, cô ta ngẩng đầu.
Thấy tôi, nụ cười khựng lại thoáng chốc, rồi cô ta vội đứng dậy, khẽ gọi:
“Chị… chị Nhiên.”
Vẫn là dáng vẻ rụt rè, dè dặt như lần đầu gặp.
Tôi bước đến đối diện, liếc qua màn hình điện thoại cô ta đang cầm.
Khung chat dừng đúng ở đoạn nói chuyện với người được lưu tên “Anh Minh”.
Tin nhắn gần nhất của Trần Khải Minh:
“Tối nay chỗ cũ, anh mang quà cho em.”
Cô ta trả lời:
“Ừm ừm! Anh Minh tuyệt nhất!”
Thời gian: đúng 19:30 tối hôm qua.
Tôi không nói gì, chỉ hạ mắt xuống cổ tay cô ta.
“Vòng đẹp đấy.” Tôi nói nhẹ bẫng. “Trần Khải Minh tặng đúng không?”
Sắc mặt cô ta biến đổi rõ rệt, bản năng giấu tay ra sau, giọng lí nhí:
“Là… là anh Minh bảo sinh nhật em… nên tặng quà…”
“Thế à?”
Tôi khẽ nhướng mày.
“Sinh nhật em ngày nào? Sao tôi chẳng nhớ anh ấy từng nói?”
Ánh mắt cô ta đảo loạn, miệng mấp máy mà không bật nổi một câu hoàn chỉnh.
Tôi bật cười, giơ điện thoại lên, mở đoạn video giám sát rồi đưa sát ngay trước mặt cô ấy.
“Tám giờ tối qua, khách sạn Washington. ‘Quà’ mà anh Minh mang cho em là… cái này sao?”
Sắc mặt Lâm Nguyệt lập tức trắng bệch như vừa bị gió lạnh quét qua người.
2.
Nước mắt Lâm Nguyệt rơi không hề báo trước, từng giọt lớn rớt xuống mu bàn tay.
Cả vai cô ta run lên bần bật như chiếc lá cuối mùa sắp lìa cành.
“Chị… chị Nhiên, không phải như chị nghĩ đâu…”
Cô ấy nghẹn lại, giọng run run.
“Là anh Minh nói… đội có nhiệm vụ cần em phối hợp, bảo em đến khách sạn chờ… Em thật sự không biết mọi chuyện thành ra như vậy…”
“Nhiệm vụ à?”
Tôi hơi nhướng mày.
“Nhiệm vụ gì mà đòi mặc váy trắng, đeo vòng tay của anh ấy, rồi ngồi đợi trong phòng khách sạn?”
Cô ấy nghẹn lời, chỉ biết khóc nức nở càng lúc càng dữ, kéo theo nhân viên chăm sóc chạy vội đến.
Chị chăm sóc – phụ nữ ngoài bốn mươi, quen biết tôi – nhẹ nhàng lên tiếng:
“Chị Nhiên, Nguyệt Nguyệt còn trẻ, suy nghĩ chưa tới. Biết đâu có hiểu lầm gì thật mà?”
Tôi không đáp, chỉ nhìn thẳng vào Lâm Nguyệt, giọng lạnh đi mấy độ:
“Em và Trần Khải Minh bắt đầu từ khi nào?”
Cô ấy cắn chặt môi, nước mắt rơi lã chã, lắc đầu liên tục:
“Không có… chị Nhiên, chị tin em đi…”
“Tôi không tin.”
Tôi cất điện thoại, xoay người bước đi.
Có những chuyện không cần nói thêm chữ nào cũng rõ như ban ngày.
Vừa ngồi vào xe, điện thoại tôi lập tức đổ chuông.
Trên màn hình hiện tên Trần Khải Minh.
“Tô Nhiên, em đến viện phúc lợi à?”