1
Tôi nói xong liền bế con gái mới năm tuổi đứng dậy rời đi.
Đêm giao thừa, lẽ ra là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong năm của mẹ con tôi.
Vậy mà chỉ vì tấm lì xì hai vạn mà chồng tôi lén lút đưa cho con chị dâu, bữa cơm này chẳng khác nào nhai sáp.
Chiếc ghế kéo lê trên sàn phát ra tiếng rít chói tai, Tiểu Triết lập tức kéo tay tôi giật mạnh lại phía sau.
“Dương Dương là con của anh cả, anh là chú, thương nó hơn một chút thì sao? Em đúng là lạnh lùng, Tết nhất mà làm náo loạn khiến cả nhà mất vui, em thấy vui chưa?”
“Còn chị dâu nữa, em chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này mà đập đũa bỏ đi, sau này chị ấy còn mặt mũi nào đối diện với mọi người?”
Tôi suýt ngã vì bị kéo, ôm con chặt trong tay, không thể tin nổi nhìn chồng.
Đến nước này rồi, anh ta vẫn chỉ nghĩ đến thể diện của chị dâu?
Mẹ chồng vội bước tới kéo tôi lại:
“Vũ Tình, Tiểu Triết nói cũng không sai. Mấy ngày Tết nhất, cả nhà phải vui vẻ hòa thuận. Vì chuyện cỏn con mà làm to ra, để người ngoài biết thì còn mặt mũi nào nữa?”
Chị dâu – Hứa Khinh Mai – vẫn im lặng từ đầu đến giờ, giờ mới cắn môi mở miệng, giọng đầy tội nghiệp:
“Em dâu, em đừng giận, lỗi là ở chị. Chị không ngờ chuyện anh Tiểu Triết lì xì hai vạn cho Dương Dương lại chỉ giấu mỗi mình em.”
“Giờ chị trả lại hết tiền lì xì của năm năm qua cho em.”
Năm năm?
Mỗi năm hai vạn, năm năm là mười vạn.
Căn nhà mà tôi và Tiểu Triết mua cách đây năm năm, đến giờ vẫn còn nợ ba mươi vạn.
Vậy mà anh ta lại giấu tôi, nhẹ nhàng đưa mười vạn cho con chị dâu?
Cơn giận bị đè nén bấy lâu nay bỗng bùng nổ.
Tôi quay người, tát Tiểu Triết một cái thật mạnh.
“Con chị ấy không có bố, anh lì xì nó hai vạn suốt năm năm.”
“Con gái của chúng ta bị gãy ngón tay tuần trước, viện phí hai ngàn mà anh sống chết cũng không bỏ ra nổi.”
“Bác sĩ nói nếu trễ thêm chút nữa, xương của Điềm Điềm sẽ không nối lại được, phải tật nguyền cả đời!”
“Tiểu Triết, anh nói đi, anh lấy tư cách gì để đối xử với con gái tôi như vậy hả!”
Tôi hoàn toàn mất kiểm soát, run rẩy ôm con trong lòng.
Dưới ánh đèn, tôi trông chẳng khác gì một người điên.
“Bốp!”
Trước mắt tôi tối sầm lại.
Bố chồng đã tỉnh rượu, giơ tay tát tôi một cái như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Ai cho cô lá gan dám đánh con trai tôi! Chẳng phải chỉ là hai vạn lì xì thôi sao? Tôi nói cho cô biết, đó là tiền con tôi làm ra, nó muốn cho ai là quyền của nó, cô không có tư cách lên tiếng!”
“Nếu muốn trách, thì trách cái bụng cô không biết cố gắng, sinh ra một đứa con gái chẳng có ích gì, không nối dõi được tông đường nhà họ Tiêu tôi!”
Chị dâu ôm con, tỏ vẻ yếu đuối:
“Bố à, em dâu chắc cũng không cố ý đâu, lỗi là tại con. Biết vậy con đã không nói với Tiểu Triết chuyện Dương Dương muốn đi du lịch nước ngoài.”
“Em dâu à, lúc đó hai ngàn đồng anh Tiểu Triết thực sự không có, ảnh đã chuyển hết tiền cho chị rồi.”
Tôi cười lạnh, nhìn chằm chằm vào Tiểu Triết.
“Điềm Điềm thích học nhảy, tôi muốn cho con bé đăng ký một lớp học, anh thì viện hết lý do này đến lý do khác, nói không có tiền. Vậy mà con chị dâu muốn đi du lịch nước ngoài, anh lập tức chuyển khoản ngay.”
“Tiểu Triết, nếu người ngoài không biết, còn tưởng anh là bố của Dương Dương đấy!”
Điềm Điềm là đứa con đầu tiên của tôi và Tiểu Triết.
Năm con bé chào đời, lần đầu tiên làm bố, Tiểu Triết ôm con trong vòng tay mà khóc nức nở:
“Vợ à, em đã sinh cho anh một đứa con gái, con bé là món quà tuyệt vời nhất ông trời ban cho anh. Anh nhất định sẽ yêu thương, bảo vệ con, dành tất cả những gì tốt nhất cho con.”
Khi đó, ánh mắt anh ta tràn đầy sự dịu dàng và cam kết với con gái.
Nhưng giờ thì sao?
Anh ta viện cớ không có tiền cho con học nhảy, vậy mà lại không chần chừ chuyển tiền cho chị dâu, để con chị ấy đi chơi nước ngoài.
Nghĩ tới đây, tim tôi như bị dao cứa, đau thắt từng nhịp.
Tôi ôm con gái chặt hơn, đẩy đám người đó ra, sải bước rời đi.
Tiểu Triết không ngờ tôi thực sự dám đi, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn tức giận.
Từ quê về đến sân bay, điện thoại tôi liên tục rung lên vì tin nhắn.
Tiểu Triết: “Hôm nay em làm quá rồi đấy, chẳng phải chỉ là hai vạn sao? Anh kiếm lại là được. Tại em mà cả nhà không được ăn bữa cơm đoàn viên đàng hoàng.”
Mẹ chồng: “Vũ Tình, con nóng nảy quá rồi đấy. Tết nhất mà làm vậy xấu mặt lắm. Mau về đi, xin lỗi bố với chị dâu một câu, chuyện này coi như xong.”
Cả chị dâu cũng nhắn tin, gửi hai phong bao lì xì khác nhau.
Một cái phong đỏ ánh vàng, thiết kế sang trọng, bên trong là một xấp tiền dày cộm.
Một cái thì màu lợt lạt, in hình con giáp của năm ngoái, nhìn sơ là biết tái sử dụng.
“Em dâu, lì xì của Điềm Điềm em để quên này. Chị nhờ Tiểu Triết mang về cho em. Đừng giận nữa nhé.”
Tôi không trả lời tin nào, chỉ lặng lẽ lưu lại bức ảnh chụp phong bao lì xì đó.
Sau đó, không ngoảnh đầu, dắt con gái về nhà mẹ đẻ.