1.
Phòng bệnh ồn ào náo loạn.Tôi mở mắt ra, thấy bác sĩ và y tá đều đang nhìn tôi bằng ánh mắt khó xử.
“Nhóc con, ba mẹ cháu đi đâu rồi?”
Tôi ngơ ngác lắc đầu, trong đầu chợt nhớ lại lời mẹ nói.
Mẹ bảo, ca ghép tủy của anh trai đã thành công.Nghĩa là... tôi không còn giá trị gì nữa.
Ba mẹ nuôi không nổi hai đứa con.Họ chọn mang anh trai về nhà.
Còn tôi… họ không cần nữa rồi.
2.
Cả người tôi đau nhức.Trái tim cũng đau đến nghẹt thở.
Hương vị còn sót lại của bát canh gà trong miệng, bỗng chốc trở nên đắng chát.
Tôi cúi đầu, không nói gì.Bên tai vang lên tiếng trò chuyện khe khẽ của bác sĩ và y tá:
“Không lẽ... ba mẹ đứa nhỏ này bỏ đi rồi sao?”“Chắc chắn là vậy rồi. Ca ghép tế bào gốc của đứa lớn đã thành công, tiền trong thẻ cũng tiêu sạch. Đứa nhỏ này... chẳng còn giá trị gì nữa, nên bị bỏ lại thôi.”“Thật là tội nghiệp... giờ phải làm sao đây? Tiền viện phí đặt cọc cũng đã hết rồi…”
Mấy cô chú trong phòng bệnh, kể cả hai đứa nhỏ khác, đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
Mặt tôi đỏ bừng, ngẩng đầu lên, lớn tiếng phản bác:
“Ba mẹ cháu không bỏ đi đâu!”“Mẹ cháu nói rồi, đợi khi nào kiếm được tiền sẽ quay lại bệnh viện đón cháu về nhà…”
Cả phòng im lặng.Chỉ còn những ánh mắt dịu dàng, đầy thương xót đổ dồn về phía tôi.
Tôi há miệng muốn nói thêm điều gì, nhưng nước mắt cứ tuôn trào, lau thế nào cũng không hết.
Không được khóc.Ba từng nói, con là cô bé dũng cảm.
Tôi đã không sợ khi hiến tủy cho anh trai, thì càng không thể sợ khi phải ở lại bệnh viện một mình.
Hơn nữa, trước đây khi ba mẹ đưa anh trai đi khám bệnh, tôi cũng toàn ở nhà một mình mà.
Có lần, ba mẹ dẫn anh đi chữa bệnh, lâu lắm vẫn chưa về.
Mẹ để lại cho tôi một túi bánh bao lớn, dặn:
“Mỗi ngày ăn ba cái, đợi đến khi ăn hết thì ba mẹ sẽ về.”
Tôi cứ ăn, ăn mãi…Đến khi bánh bao mọc lên lớp nấm mốc nhỏ li ti, lông tơ trắng mờ, vị chua lòm nơi đầu lưỡi.
Tối hôm đó, tôi tiêu chảy ra quần, miệng nôn ra toàn nước vàng, bụng quặn đau dữ dội.
Nhưng tôi vẫn cố chịu, không khóc, không gọi ai.
Vì tôi là đứa bé dũng cảm.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy ba mẹ đã về.Ngày hôm đó, họ đối xử với tôi thật dịu dàng, thật tốt…
Ba từng bế tôi đến bệnh viện khám bệnh, còn để tôi ngồi trên đùi ông lúc tiêm thuốc.Mẹ cũng mua cho tôi một cây kẹo mút năm hào!
Trước đây mẹ luôn nói, con nít không được ăn kẹo, ăn nhiều sẽ bị sâu răng.Tôi từng hỏi mẹ:
“Vậy sao anh được ăn?”
Mẹ lập tức cau có, lớn tiếng:
“Vì anh con là người lớn rồi! Người lớn thì cái gì cũng được ăn!”
Lúc đó tôi đã rất muốn nhanh chóng lớn lên.
Mẹ nói, chỉ cần tôi ngoan ngoãn ăn cơm, giúp anh chữa khỏi bệnh,Chờ tôi lớn rồi, muốn ăn gì mẹ cũng sẽ mua cho tôi hết.
Nhưng mẹ ơi…Giờ con đói lắm rồi…Mẹ khi nào mới quay lại đón con đây?
3.
Bác sĩ và y tá đều đã rời khỏi phòng bệnh.Cả phòng bắt đầu ăn trưa.
Giường bên trái là một anh trai lớn đang cầm cái đùi gà to, trên bàn còn có cơm trắng và thịt kho nâu bóng.Giường bên phải là một chị gái nhỏ đang khóc, nũng nịu không chịu uống cháo.
Mẹ chị ấy vừa dỗ vừa lấy ra một thanh sô-cô-la thật to:
“Bé ngoan~ uống hết cháo rồi ăn thêm quả trứng, mẹ sẽ thưởng cho một miếng sô-cô-la thiệt bự nhé, chịu không?”
Tôi ngập ngừng một chút, nhỏ giọng nhắc:
“Dì ơi, mẹ con nói trẻ con không được ăn kẹo… nếu không sẽ bị sâu răng á.”
Chị gái kia lập tức quay sang trừng tôi, tức giận nói:
“Không phải đâu! Mẹ cậu thiên vị! Cho anh cậu ăn mà không cho cậu ăn!”“Lần đó mình thấy rồi! Ở cửa hàng tiện lợi, mẹ cậu chỉ mua đúng một thanh sô-cô-la rồi đưa hết cho anh cậu luôn!”