3
Tô Thanh Thi nhìn thấy tôi thì có chút sững sờ, sau đó vội nở nụ cười:
“Chị Uyển Du, sao chị lại đến đây?”
Vừa gặp mặt, tôi đã không kìm được lửa giận.
“Sao? Tôi đến công ty mình mà còn phải được cô cho phép à?”
Tô Thanh Thi cười khinh một tiếng: “Chị Uyển Du chẳng phải đã không còn ở công ty từ lâu rồi sao? Danh sách cổ đông công ty cũng chẳng có tên chị mà?”
Cuối cùng thì đuôi hồ ly cũng lòi ra.
Cũng do tôi quá ngây thơ, năm xưa Tô Thanh Thi làm trợ lý cho tôi suốt nửa năm, vậy mà tôi lại không hề phát hiện ra gì.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, không thấy chút sợ hãi nào.
“Có lẽ cô vẫn chưa biết thế nào là tài sản chung của vợ chồng.”
Tôi không quay đầu lại mà đi thẳng vào văn phòng của Cố Cảnh Lâm.
“Em đến công ty làm gì?” Cố Cảnh Lâm tỏ ra không hài lòng với việc tôi xuất hiện ở đây.
“Hôm qua em đã suy nghĩ lại lời anh nói. Em thấy mình chỉ ở nhà ăn bám anh thật sự rất áy náy. Em quyết định quay lại làm việc, san sẻ áp lực với anh.”
“Em đừng có rảnh rỗi kiếm chuyện. Em biết mà, anh chưa bao giờ phản đối việc nuôi em. Em đang làm quá lên cái gì?”
Tô Thanh Thi nhanh chóng theo vào.
“Chị Uyển Du, trà của chị đây.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cốc trà xanh trong tay cô ta.
“Dạ dày tôi không tốt, chưa từng uống trà xanh, mấy chuyện này cô không biết sao?”
Tô Thanh Thi lập tức tỏ vẻ tủi thân.
“Cố tổng, em chỉ có lòng tốt rót trà cho chị ấy.”
Cố Cảnh Lâm lập tức bênh vực cô ta.
“Uyển Du, em muốn uống gì thì nói thẳng ra là được rồi, cần gì phải ép người quá đáng?”
“Hơn nữa, không phải là em tự mình tuyển Thanh Thi vào à? Cũng là em bảo anh chăm sóc cô ấy. Giờ lại quay ra làm khó người ta là sao?”
Tôi cười lạnh một tiếng.
“Còn nhớ là tôi tuyển cô ta vào nhỉ? Cô ta làm trợ lý cho tôi nửa năm trời, tôi không uống trà xanh cô ta lại không biết à?”
Lúc đó, Tô Thanh Thi không đạt yêu cầu tuyển dụng, đã bị loại, khi ra về còn rơm rớm nước mắt, đúng lúc tôi tình cờ thấy.
Biết cô ta cũng là trẻ mồ côi, lòng tôi mềm xuống.
Khi mới vào làm cô ta chẳng biết gì, tất cả đều là tôi chỉ dạy tận tay.
Một con sói trắng mắt, tôi thật không dám tin lại là cô ta gian díu với Cố Cảnh Lâm.
“Chị Uyển Du, em thật sự không cố ý đâu.”
Tô Thanh Thi nước mắt lưng tròng nhìn Cố Cảnh Lâm, đáng thương vô cùng.
Thì ra đây là chiêu trò quen thuộc của cô ta, đến giờ tôi mới nhận ra.
“Đủ rồi, Lâm Uyển Du, phong độ của em đâu rồi? Em không sợ nhân viên công ty cười vào mặt sao?”
Tôi lại cười lạnh, khóe mắt thấy rõ nụ cười đắc ý nhếch lên trên môi Tô Thanh Thi.
“Em về đi. Em rời công ty quá lâu rồi, giờ còn làm được gì nữa? Mấy cái code lập trình chắc em cũng quên sạch rồi ấy chứ!”
Có lẽ nhận ra giọng điệu mình hơi nặng, Cố Cảnh Lâm bổ sung thêm:
“Em ở nhà chăm sóc Hàn Vũ là được rồi. Công ty cứ để anh lo.”
“Chị Uyển Du, Cố tổng là thương chị đó. Em thật ngưỡng mộ! Chị cứ yên tâm, em sẽ chăm sóc Cố tổng thật tốt, không để anh ấy quá vất vả đâu.”
Giọng điệu của Tô Thanh Thi nghe mà tức nghẹn, chỉ có Cố Cảnh Lâm là tai điếc lòng mù mới không nhận ra.
Tôi không nói thêm gì, xoay người bước ra khỏi văn phòng.
Vừa định xuống lầu thì tài xế đi tới.
“Phu nhân, Cố tổng bảo tôi đưa phu nhân về.”
“Không cần, tôi tự lái xe rồi.”
Ra khỏi cửa, tôi lấy tai nghe bluetooth ra, mở ứng dụng ghi âm trong điện thoại.