8.
Tôi kể lại toàn bộ sự việc cho cảnh sát, từng chi tiết, từng khoảnh khắc, không sót một chữ.
Nhưng về sau tôi nghe nói, lời khai của tôi và lời khai của những người khác hoàn toàn không trùng khớp.
Gia đình Chu, đám gây chuyện, thậm chí cả mấy người chứng kiến đều phủ nhận chuyện “náo hôn”.
Ngay cả Tam Nha — cô gái bị chính họ “náo hôn” trong đoạn video kia — cũng cắn răng phủ nhận tất cả.
Tôi từng nghĩ sẽ kéo Tam Nha ra làm nhân chứng, không ngờ cô ấy còn chẳng muốn tự cứu mình.
Trong phòng chờ lấy lời khai, Chu Kế Tông nhoẻn một nụ cười đắc ý, như thể anh ta tin chắc tôi sẽ không đấu nổi với bọn họ.
Nhưng anh ta đã quên mất một điều — giấy trắng mực đen không biết nói dối.
Kết quả giám định thương tích từ bệnh viện đã phơi bày tất cả:
Má trái: vết xước nông 3×2cm, đặc trưng do móng tay cào.Vùng xương đòn bên phải: bầm tím hình tròn, do bị ngoại lực ấn mạnh.Lưng: trầy xước diện rộng, rớm máu, phù hợp với đặc điểm bị kéo lê trên bề mặt thô ráp…Và quan trọng nhất — dưới móng tay tôi, họ tìm thấy vi lượng mô da.
Xét nghiệm DNA cho kết quả trùng khớp với tên đàn ông sứt răng — kẻ đầu tiên xé váy tôi.
“Cái này… còn là tự nguyện được sao?”
Cảnh sát Lý — người phụ trách vụ án — gõ gõ báo cáo lên bàn, ánh mắt quét qua Chu Kế Tông và đám gây chuyện.
Khuôn mặt gã đàn ông sứt răng lập tức từ đỏ ửng chuyển sang trắng bệch, hắn theo phản xạ đưa tay ôm lấy cánh tay mình — nơi vẫn còn dấu cào rớm máu do tôi để lại khi vùng vẫy.
Hắn mở miệng, định chối, nhưng chẳng nói được gì, cuối cùng ngã quỵ, miệng run run thừa nhận toàn bộ tội lỗi.
Bản án cuối cùng:
Tên đàn ông sứt răng — chủ mưu, vì tình tiết nghiêm trọng, 4 năm tù giam.Gã đeo dây chuyền vàng — tái phạm, 3 năm 6 tháng tù.5 kẻ còn lại — mỗi kẻ nhận từ 1 đến 2 năm tù.Còn gia đình Chu cùng những kẻ làm chứng giả cũng không thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.
Duy chỉ có điều khiến tôi tiếc nuối — Chu Kế Tông chỉ bị 6 tháng tù.
Vì trong lúc tức giận, tôi đã đập nát điện thoại của anh ta, khiến việc anh ta dùng video riêng tư để uy hiếp tôi không còn chứng cứ.
——
6 tháng sau.
Chu Kế Tông xuất hiện dưới tòa nhà công ty tôi.
9.
Tôi từng nghĩ anh ta đến để trả thù, hoặc có lẽ anh ta vẫn còn bản sao đoạn video kia, muốn hủy hoại tôi thêm lần nữa.
Nhưng không — Chu Kế Tông đến để cầu xin tôi quay lại.
Anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng đã giặt đến nhăn nhúm — giống hệt chiếc áo lần đầu tiên tôi gặp anh ta thời đại học.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt ngập “tình ý sâu nặng”.
“Nguyệt Nguyệt, anh không trách em. Anh đến… để cưới em.”
“Chu Kế Tông, sáu tháng trong tù, anh lấy đầu ra đạp máy may sao? Anh đang nói tiếng người đấy à? Sao tôi chẳng hiểu gì cả.”
“Nguyệt Nguyệt, em đừng giả vờ kiêu nữa. Anh biết em sẽ chờ anh, vì chỉ có anh — chỉ có anh mới không chê quá khứ của em.Nguyệt Nguyệt, sáu tháng qua trong tù anh rất nhớ em, anh cũng đã nghĩ thông suốt. Gì mà tuyệt tự tuyệt tôn, gì mà gia tộc, truyền thống… anh chẳng quan tâm nữa! Chúng ta không cần đợi chị anh cưới, mình đi đăng ký luôn nhé?”
Tôi chỉnh lại bảng tên trước ngực — “Tổng giám đốc” — như cố tình để anh ta nhìn rõ.
“Đăng ký? Được thôi. Chu Kế Tông, anh nghĩ anh sẽ lấy gì để cưới tôi, cho xứng với tôi bây giờ?”
Khuôn mặt Chu Kế Tông thoáng đờ ra, đôi mắt trống rỗng.
“Nguyệt Nguyệt, mới có sáu tháng không gặp mà em sao lại thành người… thực dụng như vậy? Em đâu phải từng nói cưới xin chẳng cần gì, nhà em còn định đưa của hồi môn chứ? Em học hư từ ai vậy?”
“Chu Kế Tông! Anh tỉnh lại đi! Anh là một kẻ từng ngồi tù, trắng tay, anh nghĩ mình có xứng với tôi sao?”
Ngày hôm đó, Chu Kế Tông không cãi lại nữa.
Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào bảng tên “Tổng giám đốc” trước ngực tôi, yết hầu khẽ trượt lên xuống, cuối cùng vẫn không nói nổi một câu.
Rồi anh ta lặng lẽ quay lưng bỏ đi.
Tôi nghĩ… đó là cái kết.
Nhưng không.
Ngày hôm sau, anh ta bắt đầu xuất hiện dưới tòa nhà công ty tôi — ngày nào cũng vậy, mưa gió chẳng ngăn được.
· 7 giờ rưỡi sáng, anh ta xách một bình giữ nhiệt đứng trước cửa xoay, bên trong là “cháo kê anh nấu cho em” — nói là để “bồi bổ dạ dày”.Nhưng anh ta quên — tôi dị ứng với kê, hồi đại học uống một lần là nôn một lần.
· 12 giờ trưa, anh ta giăng một tấm băng rôn “Nguyệt Nguyệt, anh sai rồi”, bên dưới liệt kê 108 điều “hối lỗi”, từ “không nên bắt em mặc váy ngắn” cho đến “không nên đóng cửa, để em bị náo hôn”…
Cảnh tượng thu hút cả công ty kéo xuống xem và chụp ảnh.
9 giờ tối.
Anh ta đứng đợi ở bãi đỗ xe tầng hầm, tay nắm một bó hoa dại đã héo rũ, nói với giọng “ngây ngô lãng mạn”:
“Hoa anh hái ven đường đấy, tươi hơn hoa mua ở cửa hàng nhé.”
Trên cánh hoa còn vương đầy đất bẩn.
Bảo vệ khuyên can, cảnh sát khu vực cũng từng đến nói chuyện, nhưng Chu Kế Tông dai như kẹo kéo, hôm nay bị đuổi, mai vẫn đúng giờ xuất hiện.
Lúc nào cũng lải nhải: