Tôi vừa đặt chân đến Thượng Hải để đàm phán một hợp đồng lớn thì nhận được tin chồng mình – Trần Duy Hàn – sau tiệc chúc mừng lại dắt cô trợ lý riêng là Hứa Diễm Kha... lên xe “hòa hợp tâm hồn”.
Tôi chụp lại đống bao cao su dùng xong bị vứt lăn lóc trên ghế sau rồi đăng thẳng vào group chung của công ty.
“Giám đốc Trần, làm ơn nhắc cô trợ lý nhà anh dọn dẹp hậu trường cho gọn gàng một chút.”
Không ngờ, người phản hồi lại không phải chồng tôi mà là… chính Hứa Diễm Kha.
Một đoạn ghi âm bật lên:
“Vâng… chị Vy… Ưm… Duy Hàn… Hay mình ra ban công đi anh…”
Có vẻ hai người họ vẫn chưa nhận ra tin nhắn đó đang nằm trong nhóm công ty.
Tiếng thở dồn dập của Trần Duy Hàn vẫn vang lên mơ hồ trong đoạn ghi âm.
Tôi không do dự gửi một tin nhắn cho ba mình:
“Ngưng toàn bộ khoản đầu tư vào Trần thị.”
---
Năm giờ sáng, điện thoại của Trần Duy Hàn réo không ngừng, như thể muốn gọi cả linh hồn tôi tỉnh dậy.
Tôi để mặc nó reo đến cuộc thứ mười, đến khi tự động ngắt kết nối.
Chưa kịp thở xong một hơi, nó lại đổ chuông.
Tôi ngồi dậy, châm thuốc, lòng vẫn còn giữ chút mềm lòng: Nếu anh ta có thể cho tôi một lời giải thích chấp nhận được, thì chuyện này… chưa chắc đã không thể bỏ qua.
Thế nhưng, vừa bắt máy đã bị chửi thẳng vào mặt:
“Lê Khả Vy, em bị điên rồi đúng không?”
“Em dám đăng cái đó lên group chung? Em muốn tôi mất hết mặt mũi à? Em muốn Diễm Kha sống sao trong công ty đây?”
“Rồi tại sao lại gọi ba em rút vốn? Em có biết chúng tôi đang đàm phán hợp đồng lớn thế nào không? Vốn vừa rút, vụ này coi như tiêu luôn!”
Tôi còn nghe thấy tiếng Hứa Diễm Kha nức nở từ phía sau:
“Giám đốc Trần… xin anh đừng giận… chị Khả Vy chắc là hiểu lầm thôi…”
“Lê Khả Vy, em lập tức đính chính trong group! Nói là ảnh giả! Nói tôi và Diễm Kha không có gì hết! Bảo ba em rót vốn lại!”
Cái giọng quen thuộc của một kẻ chưa từng nghĩ tới hậu quả.
Quả nhiên mấy năm nay tôi chiều quá, khiến anh ta quên mất cái ghế “giám đốc Trần” là từ đâu mà có.
Tôi chuyển sang loa ngoài, vứt điện thoại lên gối:
“Ý anh là… anh và trợ lý Hứa đang đóng vai trong xe à?”
“Cô câm miệng!” – Trần Duy Hàn gào lên, giọng đã pha lẫn chút chột dạ.
“Tôi… tôi hôm đó uống hơi nhiều… em biết mấy tiệc tiếp khách rồi đấy… tôi thật sự không nhớ rõ chuyện gì xảy ra…”
Tôi nhếch môi, thản nhiên đáp:
“Vậy có muốn tôi gửi bản ghi từ camera hành trình lên group để giúp anh nhớ không?”
Anh ta im lặng vài giây, rồi hạ giọng:
“Vậy… em muốn sao…”
Tôi dụi tàn thuốc, ngồi thẳng dậy, từng từ từng chữ rành mạch:
“Bảo Hứa Diễm Kha dọn sạch cái xe, sau đó tự viết đơn nghỉ việc. Nếu không, Trần thị chuẩn bị phá sản cũng vừa.”
Dứt lời, tôi cúp máy.
Tôi và Trần Duy Hàn tuy không phải môn đăng hộ đối, nhưng vì đời trước ông tôi và ông nội anh ta từng là chiến hữu, hai nhà sớm có hôn ước, nên mới thành thân.
Nói cho rõ ràng: anh có thể chơi bời kiểu gì tôi cũng mặc, nhưng nếu còn dám ngang nhiên diễn trò ngay trước mặt tôi, để tôi mang tiếng với thiên hạ, thì xin lỗi — xem thử ai cao tay hơn ai.
Không lâu sau, Trần Duy Hàn gửi cho tôi một bức ảnh chiếc xe đã được vệ sinh sạch sẽ, kèm theo bản hợp đồng xin nghỉ việc.
Tôi chỉ lướt qua vài giây rồi gật đầu, phê duyệt hồ sơ đầu tư của anh ta.
Đúng lúc ấy, điện thoại hiện thông báo: ngày mai là kỷ niệm năm năm ngày cưới.
Tôi từng đặt bàn trước ở một nhà hàng Tây nổi tiếng, bàn đó phải book trước cả tháng mới có — định bụng sẽ giữ chút lễ nghĩa.
Tôi gửi cho anh ta thời gian và địa chỉ, xem như ném ra một cái thang để anh ta bước xuống.
Chỉ cần từ nay về sau anh ta không dính dáng đến Hứa Diễm Kha nữa, thì tôi vẫn có thể để anh ta tiếp tục làm "quý ngài họ Trần" danh giá.
Anh ta không nhắn lại, tôi đoán là đã đọc rồi.
Tối hôm đó, anh ta không về nhà. Chỉ nhắn một câu: “Tăng ca ở công ty.”
Còn gửi kèm một bức ảnh văn phòng với mấy người vẫn đang cắm mặt vào màn hình.
Tôi không phải kiểu đàn bà hay ghen bóng ghen gió. Chỉ cần không thấy Hứa Diễm Kha lởn vởn quanh anh ta nữa, tôi vẫn chọn tin tưởng.
Hôm sau, gần chiều, tôi kết thúc công việc sớm, lái xe đến trước tòa nhà Trần thị để đón anh đi ăn.
Tôi đứng cạnh cửa xe, gió thổi lùa nhẹ qua tóc, chờ đợi với một chút mong đợi xen lẫn hy vọng.
Anh ta không nhắn lại. Tôi đoán chắc bận nên quên mất.
Thời gian từng phút trôi qua trong im lặng.
Giờ hẹn sắp tới rồi, mà vẫn không thấy bóng dáng của Trần Duy Hàn.
Tôi gọi, chuông mới đổ mấy tiếng đã bị tắt máy.
Lòng tôi, vốn đang bình thản, bắt đầu lặng lẽ rung lên từng đợt khó chịu.
Kết hôn đã năm năm, tôi chưa từng một lần bước vào công ty của anh ta.
Ngày trước anh ta nói muốn tự lập, không muốn tôi chen vào chuyện làm ăn.