1
“Thế nào? Không phục à? Dù có giế//t cô ở đây, với thân phận ‘bà Phó’, tôi cũng chẳng hề hấn gì!”
Nhìn cô ta kiêu căng, tôi run rẩy móc điện thoại, gọi cho anh trai.
“Anh… đến cửa hàng mẹ & bé đón em.”
Giọng tôi bình tĩnh đến đáng sợ:
“Nhà họ Phó… cũng chẳng cần tồn tại nữa.”
Đứa con trong bụng tôi đã chế//t. Nhịp tim vốn có thể cảm nhận qua làn da đang dần biến mất.
Má//u chảy quá nhanh, ý thức của tôi dần mơ hồ. Nhưng cơn đau nhói ở bụng kéo căng từng dây thần kinh.
Cơn lạnh lẽo pha giận dữ khiến toàn thân tôi run lên.
Thực ra, tôi từng nghe đồn Phó Yến Lễ có “tiểu tam”, nhưng tôi vẫn cho anh ta cơ hội.
Kết quả là “tiểu tam” kia lại chẳng cho tôi và con một cơ hội sống.
Với căn bệnh ít tin//h trùn//g của Phó Yến Lễ, tôi tưởng anh ta hiểu đứa trẻ này có ý nghĩa thế nào.
“Cô là Hàn Du Du đúng không? Làm chuyện này, Phó Yến Lễ có biết không?”
Tôi trợn đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô ta chằm chằm:
“Hắn không nói với cô sao? Động vào tôi, nhà họ Thẩm nhất định sẽ bắt cô đền má//u!”
Không khí khựng lại một thoáng, rồi bùng nổ tiếng cười chế nhạo.
“Thời nay tiểu tam cũng mạnh miệng nhỉ?”
“Không hiểu à? Bụng to như thế, Phó tổng lại thèm con, tưởng mình ‘mẹ nhờ con lên đời’ đó mà~”
Những tiếng cười khẩy cứa nát tâm can tôi.
Hàn Du Du khẽ nhướng mày, nhìn xuống tôi đầy khinh miệt:
“Nhà họ Thẩm? Ở Nam Thành tôi chỉ biết nhà họ Phó!”
“Yến Lễ vốn khó có con, ai biết đứa trong bụng cô là của ai?!”
“Là bà Phó, tôi có trách nhiệm ‘quét sạch cửa’ thay chồng!”
Cô ta một câu “bà Phó”, hai câu “bà Phó”.
Nếu cô ta là “bà Phó”, vậy tôi là gì?
Tôi ghì chặt vết thương trên bụng, nhưng má//u vẫn chảy qua kẽ tay, nóng rực.
Không kịp hối hận vì hôm nay không mang theo vệ sĩ, tôi chỉ có thể nhìn quanh cầu cứu.
Đáp lại tôi, chỉ có ánh mắt lạnh lùng, chế giễu.
Tiếng xì xào gọi tôi “tiểu tam”.
Tôi gồng mình chịu đựng cơn đau từng đợt, ngẩng đầu nhìn Hàn Du Du, ánh mắt băng lạnh đầy sát khí:
“Tôi nhắc lại, tôi họ Thẩm, Thẩm của nhà họ Thẩm.”
“Lúc tôi còn chưa muốn lấy mạng cô, cô có thể chạy—”
“Nhà họ Thẩm cái rắm!”
Hàn Du Du tức giận, giơ gót giày nhọn, đá thẳng vào vết thương trên bụng tôi:
“Nam Thành này là của nhà họ Phó! Cô là cái thá gì mà dám lớn tiếng với bà Phó?!”
Cú đá mạnh đến mức má//u và nước ối hòa thành một, trào ra từ vết thương.
Tiếp tục thế này, tôi sẽ chế//t vì thuyên tắc ối mất.
Tôi cười khổ: Phó Yến Lễ vì đứa trẻ này mà nâng niu tôi suốt tám tháng.
Kết cục, vì đứa trẻ này và “tiểu tam” của anh ta, tôi rơi vào cảnh hiểm nguy.
“Tôi phải đến bệnh viện ngay. Gọi Phó Yến Lễ tới đây, ngay lập tức.”
Không buồn dây dưa thêm, tôi lạnh giọng:
“Nếu hôm nay tôi xảy ra chuyện, người đầu tiên chế//t là cô.”
“Rồi anh ta cũng phải chôn theo tôi!”
Hàn Du Du tràn đầy khinh bỉ, cười lớn không ngừng.
Một lát sau, cô ta lau giọt nước mắt vì cười, cười không ra tiếng:
“Cô là cái thá gì mà dám gọi chồng tôi tới bện/h việ/n?!”
Vừa dứt lời, cô ta giơ chân, giẫm lên bụng tôi.
Gót giày nhọn xuyên vào vế/t thươn/g, cô ta nghiến mạnh, khuấy sâu.
Vế/t thươn/g bị kéo toạc, gót giày sắc nhọn xoáy nát nội tạng.
Cơn đau như xé toạc cả tim gan.
Tiếng thét của tôi hòa lẫn với tiếng cười điên loạn của cô ta vang khắp phòng.
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng phanh xe chói tai.
Hơn chục chiếc Maserati dừng gấp trước cửa hàng mẹ & bé.
Tôi chợt nở nụ cười thanh thản, tay ôm chặt vết thương rách toạc.
Nhìn thẳng Hàn Du Du, từng chữ rõ ràng:
“Nhớ kỹ, trời Nam Thành mang họ Thẩm – Thẩm Hạ Nghi của tôi!”
“Giờ anh tôi tới rồi, cô chuẩn bị xong cách chế//t chưa?”
2
“Hạ Nghi!”
Anh trai tôi, Thẩm Tĩnh Xuyên, gầm lên một tiếng đầy giận dữ, lao nhanh về phía tôi.
Trên đường chạy anh đã kịp cởi chiếc áo vest hàng hiệu, vội vã khoác lên người tôi.
Một tay anh ôm chặt tôi vào lòng, tay kia bịt chặt vết thương vẫn còn chảy má//u trên bụng tôi.
Nhiệt độ quen thuộc kia khiến tôi an lòng.
“Anh đến rồi, đừng sợ.”
Giọng anh nhẹ nhàng ấm áp; nhưng khi quay về phía Hàn Du Du, chỉ trong chớp mắt đã lạnh lùng đến rụng rời: “Là cô làm em tôi thành ra thế này sao?”
Hàn Du Du hoàn toàn không hề hoảng hốt, chỉ khinh khỉnh nhếch môi nhìn anh tôi, vẻ mặt thản nhiên:
“Ồ, thấy anh lo lắng cho cô ta dữ vậy, chẳng nhẽ đứa trong bụng cô ấy là con của anh à?”