12
Ta quay người đi, không thèm để ý đến hắn.
“A Lê.”
Giọng hắn nhẹ nhàng, không hề có chút hối lỗi nào.
Ta vẫn tiếp tục lau mặt cho Tiểu Cửu.
Tiểu Cửu cái đồ vô lương tâm này, vừa thấy hắn đã vội vàng gọi: “Cha ơi!”
Phó Tiêu không đáp lời con, mà trực tiếp xách hộp đồ ăn bước tới, ngồi xuống mép giường.
Lại lần nữa gọi ta: “A Lê, phu nhân.”
“Cha ơi.”
“Phu nhân.”
Hắn một tay ôm lấy ta.
Hoàn toàn không thèm liếc mắt nhìn Tiểu Cửu một cái.
Ta giằng tay hắn ra.
Giận dỗi nói: “Ta không phải phu nhân của chàng, Hứa Yên mới là phu nhân của chàng.”
Hắn lại ôm chầm lấy ta, cằm tựa lên vai ta: “Nàng nghe ta giải thích đã nào.”
Ta vẫn không thèm để ý đến hắn.
Hắn tự mình giải thích: “Ba năm trước phụ thân ta xuống Giang Nam gặp di nương ở bờ sông giặt áo, người vốn tưởng rằng bà ấy chỉ là một nữ tử dân thường, kết quả sau này mới biết bà ấy là thứ nữ của một nhà buôn giàu có ở Giang Nam, sinh mẫu của bà ấy chỉ là một tỳ nữ được sủng hạnh, sinh hạ di nương không lâu sau thì qua đời vì bệnh tật, di nương ở trong phủ vẫn luôn bị đối xử như hạ nhân, sau này phụ thân ta cưới bà ấy về cửa thì cuộc sống mới tốt hơn.”
“Sau khi di nương đến vương phủ, bà ấy đối xử với phụ thân và ta đều rất tốt, cũng quán xuyến vương phủ đâu ra đấy, mỗi lần ta xuất chinh bà ấy đều mặt mày ủ dột. Sau này Hứa Yên theo phụ thân đến kinh thành rồi cứ nằng nặc đòi ở lại vương phủ không chịu về, phụ thân ta nể mặt di nương nên đã giữ nàng ta lại, trước khi Hứa phụ rời đi còn dặn dò di nương phải đối đãi tử tế với con gái ông ấy.”
“Tuy rằng ta và Hứa Yên ở chung không lâu, nhưng cũng biết nàng ta kiêu căng ngạo mạn đến mức nào, nên ta đương nhiên biết lần này nhất định là nàng ta tự biên tự diễn, cố ý ra tay đánh Tiểu Cửu trước mặt nàng ta, đối xử hung dữ với nàng cũng chỉ là để đánh lạc hướng nàng ta, để nàng ta tưởng rằng ta đang cân nhắc muốn đưa nàng ra khỏi phủ.”
“Nếu nàng không tin, nàng cứ hỏi Tiểu Cửu xem, ta có đánh đau thằng bé không?”
Hắn nói quả thật không sai.
Đợi đến khi ta đưa Tiểu Cửu về xem mông thằng bé, quả thật không thấy dấu vết đỏ ửng nào.
Dỗ dành Tiểu Cửu một hồi mới biết thằng bé khóc chỉ là vì sợ hãi.
Nhưng việc hắn tin lời Hứa Yên vẫn khiến ta vô cùng tức giận.
Tiểu Hà đi theo hắn cũng vội vàng gật đầu.
“Phu nhân, tướng quân nói quả thật không sai, Hứa Yên tiểu thư đã bị tướng quân đưa ra khỏi phủ tướng quân rồi ạ.”
Sau đó lại cười nói: “Phu nhân, người không biết lúc đó sắc mặt của Hứa Yên tiểu thư khó coi đến mức nào đâu, nàng ta chắc chắn tưởng rằng tướng quân sẽ đứng về phía nàng ta, rồi thừa cơ thay thế vị trí của người, kết quả không ngờ lại bị tướng quân đuổi ra khỏi phủ.”
Tiểu Hà vừa nói vừa diễn lại.
“Đến khi bị đuổi ra khỏi phủ rồi nàng ta vẫn không thể tin được, trừng mắt há hốc mồm, còn nói: “Tiêu ca ca, muội không trách tỷ tỷ, huynh không cần phải vì muội mà suy nghĩ đâu.”
Nghe Tiểu Hà miêu tả, ta cũng bắt đầu liên tưởng đến vẻ mặt buồn cười của Hứa Yên lúc đó.
Phó Tiêu thấy ta bật cười, liền dụi đầu vào hõm cổ ta: “A Lê hết giận rồi chứ?”
Ta giả bộ nói: “Vẫn còn giận.”
“Vậy ta dùng đồ ăn ngon có thể dỗ dành A Lê được không?”
“Có thể.”
Tiểu Cửu chạy đến: “Tiểu Cửu cũng muốn ăn.”
Phó Tiêu ngăn thằng bé lại: “Tiểu Cửu ăn nhiều răng sẽ bị đau đó.”
13
Sau khi Hứa Yên đi, phủ đệ yên tĩnh hơn hẳn, lòng ta cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Ngày thường Phó Tiêu về doanh trại luyện binh.
Ta thì đưa Tiểu Cửu đến tiệm rượu của sư phụ giúp ủ rượu.
Cho đến năm thứ hai ta sinh hạ nữ nhi.
Đêm đó, đứa bé vừa chào đời, Phó Tiêu đã nhận được lệnh xuất chinh.
Hắn ngồi bên giường ta, vuốt ve ta và con.
Thời gian quá ngắn, lời muốn nói lại quá dài.
Cuối cùng chỉ đổi lại sự im lặng và ánh mắt nhìn nhau đắm đuối.
Tình chàng ý thiếp, lệ ngàn hàng tuôn rơi.
“Thiên Lệnh.”
Đây là tên hắn đặt cho con gái trước khi rời đi.
Kết quả đến năm thứ ba, Tiểu Thiên Lệnh vẫn không đợi được phụ thân gọi tên mình.
Vốn tưởng rằng sang xuân năm sau sẽ có thể đợi được hắn trở về.
Nhưng rồi xuân thứ hai, xuân thứ ba.
Đều không đợi được hắn.
Thư từ từ mỗi tháng một phong, chuyển thành ba tháng một phong.
Sau đó nửa năm một phong, một năm một phong.
Rồi về sau ngay cả một hồi âm cũng chẳng có.
Cuối cùng đợi đến đông chí năm thứ ba.
Vương phủ truyền đến chiến báo.
Ta phi ngựa nhanh như bay đến vương phủ.
Tất cả mọi người đều quỳ rạp trong sân, vị công công tuyên chỉ vẫn chưa rời đi, thánh chỉ cũng đã được Vương gia tiếp nhận.
Tất cả mọi người đều im lặng không nói một lời.
Sân viện tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ta vừa bước vào cửa, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía ta.
“A Lê.” Là giọng của di nương.