Mười hai năm nay, đây là lần đầu tiên anh đánh tôi.
“Anh đánh tôi?” – giọng tôi run lên.
“Trần Tinh Nguyệt, em còn định làm loạn đến bao giờ!” – ánh mắt anh lạnh như băng.
“Uống tí rư/ợ//u là như con điên, không biết giữ thể diện, còn ra thể thống gì nữa?!”
Nói xong, anh ta cẩn thận dìu Mạnh Giai Như rời đi.
Đi ngang qua tôi, anh còn cố tình đẩy mạnh một cái.
Tôi bước loạng choạng, “ùm” một tiếng rơi xuống hồ nhân tạo bên cạnh.
Nước hồ cuối thu lạnh buốt, khiến tôi run cầm cập.
“Cố Tử Thâm… cô ấy… cô ấy rơi xuống nước rồi.” – giọng Mạnh Giai Như thoáng chút do dự.
Cố Tử Thâm không quay đầu lại, nét mặt không chút biểu cảm:
“Đừng quan tâm. Cô ta biết bơi, không chế//t được. Để cô ta tỉnh rư/ợ//u dưới đó đi.”
Nói xong, anh dìu Mạnh Giai Như, không thèm ngoái lại.
Tôi vùng vẫy muốn bò lên bờ, nhưng chân bỗng co rút, người cứ thế chìm xuống.
Nước lạnh buốt tràn vào miệng, cảm giác nghẹt thở ngày càng dữ dội.
Tôi nhìn theo bóng lưng hai người họ rời đi, trong lòng chút ấm áp cuối cùng cũng tan biến.
Thì ra, trong mắt anh ta, tôi thực sự chẳng là gì.
Mở mắt lần nữa, trước mắt tôi là trần nhà trắng toát của bệnh viện.
Hóa ra bảo vệ khu chung cư đi tuần phát hiện, cứu tôi lên.
Tôi nằm viện suốt một ngày một đêm, Cố Tử Thâm không hề gọi một cuộc.
Mãi đến tối hôm sau anh mới gọi điện:
“Em đang ở đâu? Sao còn chưa về? Lại đi uống rư/ợ//u nữa à?”
Giọng anh đầy bực bội, chẳng có lấy một chút quan tâm.
Tôi im lặng không nói.
“Em xem em làm cái trò gì, đánh Giai Như đến vỡ đầu, khâu mấy mũi.”
“Mai em qua xin lỗi cô ấy, chuyện này coi như xong.”
Tim tôi lạnh hẳn.
Anh chỉ quan tâm đến vết thương của Mạnh Giai Như, còn việc tôi suýt chế//t đuối thì anh chẳng bận tâm.
Thấy tôi không nói gì, giọng anh dịu xuống đôi chút:
“Tinh Nguyệt, hôm qua em uống say, nhìn nhầm thật mà.”
“Anh với Giai Như thật sự không có gì, cô ấy là chị anh, chỉ là trước khi đi ôm nhau một cái thôi.”
Anh dừng lại một chút, rồi đổi giọng:
“Nhưng, em không xin lỗi cũng được.”
“Có một đứa bé ở nhà họ hàng chị Giai Như bị un//g th//ư má//u, cần ghép tủy gấp, kết quả xét nghiệm của em lại phù hợp.”
“Em cứ coi như tích đức làm việc thiện, hiến một lần đi.”
Tôi bật cười: “Tôi sức khỏe kém, không hiến nổi.”
“Trần Tinh Nguyệt! Sao em có thể má//u lạnh vô tình như vậy!” – giọng Cố Tử Thâm lập tức cao vút.
“Đó là một mạng người! Sao em lại không có lòng trắc ẩn? Anh đúng là nhìn nhầm em rồi!”
Anh mắng xối xả, nói đủ thứ khó nghe.
Cuối cùng “rầm” một tiếng, anh dập máy thẳng thừng.
Tôi cầm điện thoại, cảm thấy kiệt quệ toàn thân, như thể toàn bộ sức lực đã bị hút sạch.
4
Hôm xuất viện, tôi viện cớ đi công tác, chuyển thẳng vào một khách sạn gần công ty.
Nửa tháng sau, tôi nhận được bản thỏa thuận ly hôn do luật sư soạn sẵn.
Mười hai năm hôn nhân, không ngờ lại kết thúc trong bộ dạng thê thảm thế này.
Tôi mở email, gửi lại hồ sơ xin đi viện trợ châu Phi mà ba năm trước từng tạm gác.
Khi màn hình hiện thông báo “Gửi thành công”, điện thoại của mẹ chồng gọi đến.
Giọng bà vẫn chua ngoa độc địa như mọi khi:
“Trần Tinh Nguyệt, trưa thứ Bảy mười hai giờ là tiệc mừng thọ ba chồng mày, đừng có mà quên.”
“Nhớ chuẩn bị quà tử tế, đừng có như năm ngoái vác đại một chai rượu vang giảm giá tới làm mất mặt nhà họ Cố.”
“Con trai tao số khổ mới cưới phải đứa đàn bà như mày, đến một đứa con cũng không đẻ nổi.”
Câu nói ấy như một cây kim, đâm thẳng vào lớp bình tĩnh cuối cùng tôi đang gắng gượng.
Mười hai năm trước, Cố Tử Thâm ôm tôi, dịu dàng nói anh xót tôi, không nỡ để tôi chịu khổ vì sinh nở, còn lén đi triệt sản.
Để anh không bị ba mẹ mắng, tôi nói dối là tôi không muốn sinh con, để mọi mũi nhọn đều hướng về tôi.
Ngày ấy, họ chửi tôi là “con gà mái không biết đẻ”, tôi vì Cố Tử Thâm mà nhẫn nhịn hết thảy.
Vậy mà hóa ra, từ đầu đến cuối, tất cả sự nhún nhường của tôi chỉ là một trò cười.
“Biết rồi.”