04
Tôi dán mắt vào màn hình giám sát.
Trần nhà vốn đã lỏng, chỉ qua vài đợt rung mạnh liền rơi ầm xuống, đập thẳng vào người chồng tôi.
“A…đau quá…”
Tay anh ta bị kẹt dưới mảng trần, máu chảy ra, vừa đau vừa gào khóc.
Nhìn từng tấm trần cứ thế mà rơi xuống liên tục, trong lòng tôi sảng khoái đến mức khó tả.
Nhanh nữa đi.
Tốt nhất là… đập chết hắn luôn!
Lúc này, tôi nghe mẹ chồng gào thét với đội cứu hộ:
“Cứu mạng! Con trai tôi còn trên tầng! Các anh mau cứu con trai tôi!”
Nhưng họ không thể mạo hiểm lao vào tòa nhà đang rung lắc dữ dội như thế.
Nửa tiếng sau, khi dư chấn ngừng, chồng tôi cuối cùng cũng được khiêng xuống.
Một nhân viên cứu hộ còn đặc biệt nhắc nhở bố mẹ chồng tôi:
“Anh ta đã đau đến mức ngất đi rồi.”
“Với lại, cổ tay phải của anh ta bị gãy nặng, chúng tôi không xử lý được.”
Chồng tôi vừa mở mắt liền hoảng loạn:
“Mẹ! Tay con… Sao không còn cảm giác? Chuyện gì với tay con vậy?!”
Bố chồng chỉ biết thở dài, mẹ chồng thì khóc lóc đến nỗi nói không nên lời.
Thấy anh ta bắt đầu làm ầm lên, tôi lập tức giả bộ lo lắng:
“Ôi trời, anh nằm yên đi. Lát nữa bác sĩ sẽ xử lý mà. À, anh còn phải lên lấy tiền mặt nữa mà? Đợi khỏe lại rồi đi.”
Anh ta nghe xong lại càng điên cuồng:
“Tiền mặt đâu?! Cô để tiền ở đâu, đồ đàn bà chết tiệt?!”
Tôi cũng vờ xót ruột:
“Trời ơi, em để trong ngăn tủ phòng sách rồi… Phải lấy nhanh chứ lát nữa nhà mà sập hoàn toàn thì tiền mất hết… Hay thôi để em đi…”
Tôi còn chưa nói hết câu thì bố chồng - vốn lúc nào cũng giả vờ nghiêm - bỗng như bị lửa bén vào người, lao thẳng vào tòa nhà sắp sập.
Ông ta chạy nhanh đến mức chẳng kịp thở, miệng còn lẩm bẩm:
“Ba mươi vạn! Ba mươi vạn của tôi! Không thể mất được!”
Mẹ chồng vội gào theo:
“Ông già kia! Cẩn thận đấy!”
Tôi hiếm khi thấy nhẹ người như lúc này.
Kiếp trước, vì bọn họ ích kỷ vô liêm sỉ, tôi và con gái chết thảm.
Còn kiếp này, bố chồng vì 30 vạn tưởng tượng mà tự mình lao vào nguy hiểm.
Chồng tôi thì bị đập gãy một cánh tay, coi như báo ứng nhỏ nhoi đầu tiên.
Đúng lúc ấy, một đoạn phim cũ tôi từng xem chợt hiện lên trong đầu.
Sau 19 lần dư chấn, mới là đợt rung chuyển mạnh nhất.
Và ngay lúc đó, màn hình điện thoại tôi lóe sáng vài cái rồi mất sạch tín hiệu.
Một linh cảm xấu trào lên.
Tôi ôm chặt lấy con gái, cúi xuống che đầu cho con.
Trong đám đông vang lên tiếng la hét hỗn loạn:
“Động đất nữa rồi! Mọi người cẩn thận!”
Tôi biết rất rõ, đợt động đất lần này dữ dội hơn tất cả những lần trước cộng lại.
Vài giây sau, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những tòa nhà xung quanh lần lượt sụp xuống ầm ầm.
Khi mặt đất cuối cùng cũng chịu yên lại, chồng tôi mặt mũi phủ đầy tro bụi, nhìn quanh quất hồi lâu rồi run rẩy nói:
“Ba… ba lên lầu lấy tiền, mà nhà sập rồi… ba vẫn chưa xuống!”
Mẹ chồng lập tức gào khóc như muốn ngất:
“Làm sao bây giờ! Trời ơi ông già ơi, ông chết rồi thì tôi biết sống sao…!”
Tôi lạnh giọng:
“Giờ tiết kiệm sức mà chờ cứu hộ, đừng la hét nữa.”
Nửa tiếng sau, lực lượng cứu hộ quy mô lớn cuối cùng cũng đến nơi.
Tôi rưng rưng nước mắt, cúi xuống thì thầm bên tai con gái:
“Hàm Hàm, mẹ con mình… cuối cùng cũng còn sống.”
Chỉ nghĩ đến cảnh bố chồng bị vùi trong đống bê tông, máu thịt nát bấy, lòng tôi liền dâng lên một niềm khoái ý khó tả.
Đội cứu hộ liên tục ra vào đống đổ nát.
Tôi đứng nép trong góc nhìn, thấy từng người bị đưa ra ngoài…
Nhưng không ai trong số đó là bố chồng.
Thấy vậy, chồng tôi lại bắt đầu gào khóc:
“Làm sao đây… sao ba vẫn chưa được đưa ra… ba có phải là chết rồi không…”
Mẹ chồng cũng gào lạc cả giọng:
“Ông già! Ông không được chết! Ông mà chết thì tôi giết ông lần nữa!”
Tôi chỉ cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
Với dư chấn mạnh như thế…
Ông ta muốn sống…không thể nào.
05
Rất nhanh sau đó, bố chồng được đội cứu hộ khiêng ra ngoài, nằm bất động.
Gương mặt ông đầy máu, trông vô cùng kinh hoàng.
Trong lòng tôi khẽ reo lên, nhưng ngoài mặt tôi lại rơi vài giọt nước mắt:
“Chồng à… sao ba lại chết thảm thế này…”
Chồng tôi mắt đỏ kè, lại bắt đầu tru tréo:
“Tất cả đều do cô! Cô biết rõ nguy hiểm còn xúi ba tôi lên lấy tiền! Đồ đàn bà độc ác… cô… cô…”
Thấy anh ta như tiêm thuốc kích thích mà rống lên, tôi không nhịn nổi nữa, giơ tay tát thẳng.
“BỐP!”
Mẹ chồng giật nảy.
Chồng tôi trợn mắt khó tin:
“Hà Văn, cô dám… cô dám đánh tôi?!”