Tôi nhìn ông, giọng rất bình thản:
“Nhưng ba từng nói, anh Tiểu Uyên mới là đứa con duy nhất của ba.”
Nụ cười trên môi ông khựng lại ngay tại chỗ.
Chiếc bánh rơi bịch xuống đất, vỡ nát thành một đống hỗn độn.
Môi ông run bần bật, không thốt nổi một lời, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Thì ra người lớn cũng có thể khóc thảm đến thế.
Nhưng tôi chỉ đứng đó nhìn, trong lòng trống rỗng, cứng như đá — không chút xót xa.
Mẹ bước tới bên tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, rồi quay sang nói với ông:
“Lệ Kình Thương, đây là lần cuối cùng anh được gặp Yên Yên.”
“Từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.”
“Nếu không, cái kết của Liễu Nguyệt... tôi không đảm bảo sẽ không lặp lại với anh.”
Cả người ông như bị rút sạch xương, gục hẳn xuống.
Lúc chúng tôi rời đi, tôi dường như vẫn còn nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào phía sau — âm thanh u uất như dã thú bị thương, nghe đến gai người.
Chúng tôi chuyển nhà.
Căn biệt thự chất đầy quá khứ ấy — không bao giờ quay lại nữa.
Mẹ bán toàn bộ tài sản của tập đoàn nhà họ Lệ, rồi đưa tôi về nhà ông ngoại.
Ông bà ngoại vừa thấy hai mẹ con đã đỏ hoe mắt, thương xót đến nỗi cứ thi nhau nhét đồ tốt vào tay.
Cuộc sống của tôi cuối cùng cũng trở nên sạch sẽ.
Không còn ba, không còn Liễu Nguyệt, cũng không còn những tin tức ồn ào nhơ nhớp đó.
Ngày tháng của tôi trở nên đơn giản.
Đi học, vẽ tranh, đánh đàn.
Mẹ thì vùi mình vào công việc kinh doanh của nhà họ Diệp.
Mẹ bận hơn trước rất nhiều, nhưng cả người lại như tỏa sáng — đúng nghĩa là rực rỡ như một ánh đèn sân khấu.
Tôi biết — đó mới là mẹ thật sự.
Còn ba thì… chẳng ai còn nhắc đến.
Ông cứ như bốc hơi khỏi thế giới này, hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời chúng tôi.
Nhiều năm trôi qua, tôi vào đại học.
Chuyện về ông là một lần tình cờ nghe được trong bữa tiệc bạn bè.
Mấy người bạn đang tám chuyện, vô tình có mấy câu chui vào tai tôi:
“Này, tụi bây nghe chưa? Cái ông Lệ tổng gì đó ngày xưa, hình như giờ đang lượm ve chai ở khu Tây đấy.”
“Cái gì? Không thể nào? Ông chủ to như thế…”
“Phá sản rồi còn gì, vợ cũng bỏ đi.”
“Nghe nói đầu óc cũng có vấn đề rồi, suốt ngày lảm nhảm nào là chiến hạm, nào là con gái…”
Tôi cầm ly nước trên tay, các ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
10
Bạn tôi thấy sắc mặt tôi không ổn, khẽ huých vai hỏi:
“Yên Yên, cậu không sao chứ?”
Tôi khẽ lắc đầu, cố cong môi nở một nụ cười:
“Không sao. Chỉ là cảm thấy… trên đời này, đúng là chẳng điều gì nói trước được.”
Trên đường về nhà, chẳng hiểu sao, tôi lại bảo tài xế rẽ vào khu Tây.
Xe vừa rẽ vào khu dân cư cũ kỹ, bẩn thỉu và hỗn loạn, tôi liền nhìn thấy ông.
Ông mặc một bộ đồ rách rưới nhặt được đâu đó, tóc bạc quá nửa, râu ria xồm xoàm, đang cúi lưng lục thùng rác.
Môi ông mấp máy không ngừng, lẩm bẩm trong miệng:
“Chiến hạm… chiến hạm của tôi… Yên Yên…”
Giây phút ấy, lồng ngực tôi nghẹn cứng, trống rỗng. Không diễn tả nổi là cảm xúc gì.
Không còn hận. Mà cũng chẳng thương.
Tôi chỉ nhìn ông qua lớp kính xe, như đang nhìn một người xa lạ.
Tôi không xuống xe. Chỉ nhìn vài giây, rồi nhẹ giọng bảo tài xế:
“Chạy đi.”
Xe vừa nổ máy, hình như ông cảm nhận được, đột ngột ngẩng đầu.
Đôi mắt vẩn đục ấy nhìn chằm chằm về phía tôi.
Ông có nhận ra tôi không?
Không biết nữa.
Nhưng… cũng không còn quan trọng.
Tốt nghiệp đại học, tôi vào tập đoàn nhà họ Diệp, theo sát mẹ, học lại từ đầu.
Mẹ quyết tâm rèn tôi thành người kế nghiệp. Tất cả kinh nghiệm thương trường, thủ đoạn lăn lộn bao năm, bà không giấu tôi chút nào.
Tôi học rất nhanh.
Năm tôi hai mươi lăm tuổi, mẹ tổ chức một buổi tiệc sinh nhật thật long trọng cho tôi.
Giữa ánh đèn rực rỡ và tràng pháo tay như sóng dâng, mẹ đứng cạnh tôi, công bố tôi sẽ trở thành CEO mới của tập đoàn Diệp thị.
Tôi đứng cạnh bà, ánh đèn chói chang, trong lòng lại yên tĩnh lạ thường.