13
Chồng tôi mất việc, tinh thần sa sút từng ngày.
Thế nhưng bố mẹ chồng thì… vẫn làm điều họ thích.
Bố chồng vẫn ngày ngày đánh mạt chược.
Mẹ chồng vẫn vui vẻ đi nhảy quảng trường.
Hôm đó bố chồng lại đòi tiền, chồng tôi nổi nóng:“Con mất việc rồi, tiền đâu mà đưa bố nữa?”
Bố chồng cau mặt: “Tao nuôi mày lớn, đòi chút tiền dưỡng già thì sao? Mày mất việc là do mày kém cỏi, liên quan gì tao?”
“Ông Vương đánh mạt chược cùng tao, con ông ấy mở xưởng, mỗi tháng cho ông ấy mấy vạn tiêu vặt.”
“ Ai như mày, tao xin vài trăm mà đã xị mặt!”
Chồng tôi tức đến phát run: “Nếu không phải tại bố mẹ đòi lên đây ở, giờ con đâu mất việc?!”
Mẹ chồng bĩu môi: “Bố mẹ vợ mày cũng ở đây đấy thôi? Sao không đổ lên đầu họ? Tao nói thật, mày chỉ biết bắt nạt người nhà chồng, có giỏi thì trừng với nhà vợ xem!”
Chồng tôi giận đến đỏ cả mặt.
Đúng lúc đó, ngân hàng gọi điện: “Anh Tôn, tháng này anh chưa trả được tiền vay mua nhà.”
“Nếu quá hạn sau ngày kia, mỗi ngày phạt 0.05%.Nếu nợ ba tháng, chúng tôi sẽ đến tận nhà nhắc nhở.”
“Nếu sáu tháng, ngân hàng sẽ kiện và tiến hành siết nhà.”
Chồng tôi như chết lặng.
Anh xin ngân hàng gia hạn vài ngày.
Bố mẹ chồng nghe vậy mới biết con trai không hề giả nghèo - thực sự không còn nổi tiền trả nhà.
Mẹ chồng đập đùi kêu trời: “Ôi trời ơi, sao số tôi khổ thế này!”
Rồi bỗng quay sang tôi: “Vy Vy à, lúc này con phải bảo bố mẹ con giúp chứ! Nhà này không thể mất được, mất rồi bố mẹ ở đâu?!”
Tôi suýt bật cười.
Hóa ra họ chẳng lo cho con trai,Mà lo không còn mái nhà để bám.
Tôi định mở miệng thì mẹ tôi lên tiếng trước: “Được thôi.”
“Như tôi nói từ đầu - các ông bà góp bao nhiêu, chúng tôi góp bấy nhiêu.”
Bố mẹ chồng lập tức câm nín.
Mẹ tôi cười nhạt, nói tiếp: “Nếu cảm thấy khó, chúng tôi có thể góp gấp đôi.”
“Như vậy được chưa?”
Chồng tôi nhìn bố mẹ mình đầy hy vọng.
Bởi bố mẹ tôi đã nhường đến mức này rồi, họ nên đồng ý chứ?
Nào ngờ mẹ chồng lúng túng: “Chúng tôi làm gì có tiền…”
“Không phải mẹ không muốn giúp, mà… không có khả năng.”
Chồng tôi không tin nổi: “Mẹ, vậy tiền tích lũy mấy năm nay đâu?Còn tiền lì xì Tết mỗi năm con đưa một vạn thì sao?!”
Bố chồng chỉ vào mặt anh mắng: “Tao biết mà, cái đồ súc sinh, mày chỉ chờ để moi tiền già của tao!Muốn chúng tao bỏ tiền ra? Không đời nào! Cùng lắm chúng tao dọn về quê!”
Mẹ chồng phụ họa: “Đúng vậy! Con đúng là đồ vô dụng, còn trẻ mà suốt ngày đòi dựa vào người già.”
“Xấu hổ không?”
Chồng tôi uất đến mức ngất xỉu tại chỗ.
Tôi vội đưa anh đến bệnh viện.
Bác sĩ nói: “Thiếu dinh dưỡng + kiệt sức.”
Anh tỉnh dậy thấy không sao liền muốn xuất viện.
Tôi khuyên anh làm kiểm tra tổng quát.
Kết quả vừa ra - Chồng tôi như bị sét đánh giữa trời quang.
Anh ấy bị ung thư.
14
Khi tôi đặt tờ báo cáo khám bệnh trước mặt anh, chồng tôi hoảng loạn ngay.
Sao bản thân lại bị ung thư được?
Nghe nói chữa căn bệnh này phải tốn hàng chục vạn, anh đứng hình tại chỗ.
Mẹ chồng bên cạnh thì vừa khóc vừa than: “Sao số tôi khổ thế này chứ!”
Bố chồng rít vài hơi thuốc, lạnh nhạt nói: “Hay là… đừng chữa nữa.”
Chồng tôi ngẩng phắt lên, không thể tin nổi.
Chính bố ruột anh - bảo anh đừng chữa?
Là bảo anh chờ chết sao?
Thấy con trai nổi giận, bố chồng nghênh cổ lên nói:“Ung thư chữa không khỏi đâu, lại còn chịu tội.”
“Nếu vừa mất tiền vừa mất mạng thì tao với mẹ mày biết sống thế nào?”
“Như này đi - bán cái nhà này, trả ngân hàng xong, phần còn lại tao với mẹ mày lấy một nửa.”
“Coi như mày báo đáp công nuôi dưỡng bấy lâu.”
Mẹ chồng vừa khóc vừa gật đầu: “Đúng đấy con, bố con nói không sai.”