01.
Chu Dạng bắt đầu quên đi mọi thứ liên quan đến tôi vào ngày thứ hai sau khi nữ chính xuất hiện.
Anh quên mất lời hẹn cùng tôi ngắm bình minh, mãi đến khi mặt trời lên cao cũng không thấy bóng dáng.
Tôi gọi điện cho anh, nghe thấy giọng nói còn ngái ngủ đầy mệt mỏi:
"Sao thế, hôm nay công chúa không ngủ nướng dưỡng nhan sắc nữa à?"
Tôi cố gắng nhắc nhở: "Chu Dạng, em vừa mới xem xong một buổi bình minh."
"Đến khoe khoang với anh đấy hả?"
Chu Dạng cười khẽ, giọng điệu nuông chiều lại dung túng:
"Được rồi nói đi, công chúa đại nhân tài giỏi muốn phần thưởng gì nào?"
Tôi há miệng, nhưng trong khoang miệng chỉ lan tràn vị đắng chát.
Giống như vừa nuốt xuống một quả đắng đã định sẵn kết cục.
Chu Dạng thật sự bắt đầu quên rồi.
Nửa năm trước, chúng tôi cùng mơ một giấc mơ, mơ thấy thế giới này là một cuốn tiểu thuyết.
Anh là nam chính trong sách, còn tôi là nữ phụ độc ác ngăn cản anh và nữ chính đến với nhau.
Chu Dạng tỏ vẻ khinh thường, anh nói:
"Chu Dạng vĩnh viễn chỉ thích Hứa Triều Hề, đây là chuyện mà ý chí thế giới cũng không thể thay đổi."
Nhưng khi thời gian trôi đi, hiện thực và cốt truyện trong mơ dần dần trùng khớp.
Chu Dạng bắt đầu hoảng sợ.
Để thoát khỏi cuốn tiểu thuyết đó, trong nửa năm, chúng tôi đã "đưa nhau đi trốn" mười bảy lần.
Tất cả đều thất bại.
Mỗi lần không phải là các loại tai nạn bất ngờ thì cũng là tôi đột nhiên mắc bệnh.
Cho đến ngày hôm qua, bánh răng cốt truyện quay đến tình tiết nam nữ chính lần đầu gặp gỡ.
Chúng tôi bỏ trốn lần cuối cùng.
Ý chí thế giới rốt cuộc cũng hạ xuống lưỡi dao "sát hại theo cốt truyện".
Tôi thoi thóp, được đưa vào phòng cấp cứu bệnh viện.
Chu Dạng đầu hàng rồi.
Anh đỏ hoe mắt đứng trước cửa phòng bệnh cam đoan với tôi:
"Anh chỉ giả vờ bị cô ta thu hút thôi, đợi lừa qua được cốt truyện, anh sẽ đến tìm em!"
"Hứa Triều Hề, em phải đợi anh."
Chúng tôi đã ước hẹn, đợi anh gặp xong nữ chính, sáng sớm hôm sau sẽ đến cùng tôi ngắm bình minh.
Nhưng anh lại thất hẹn.
"Công chúa, công chúa đại nhân... Hứa Triều Hề? Em sao thế?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng động Chu Dạng vội vàng xuống giường, còn cả tiếng gọi ngày càng căng thẳng của anh.
Tôi hoàn hồn, quẹt vội hốc mắt ươn ướt, tùy ý đáp:
"Không sao... Em muốn ăn bánh kem Black Forest ở tiệm phố Tây kia thôi."
Chu Dạng im lặng.
Một lúc sau, anh bất lực thở dài:
"Bây giờ mới sáu giờ rưỡi... Tổ tông ơi, em tha cho anh đi."
02.
Tiệm bánh ở phố Tây mười một giờ mới mở cửa, việc buôn bán rất hot, ngày nào cũng phải đặt trước.
Nhưng bảy giờ rưỡi tôi đã nhận được tin nhắn WeChat của Chu Dạng:
"Tổ tông, đến đi, chỗ cũ."
Ảnh đi kèm là mấy túi xách đựng bánh kem.
Trái tim bỗng dưng sụp đổ, tôi như phát điên chạy về phía sườn núi khu biệt thự.
Biết đâu sẽ có kỳ tích thì sao.
Giống như cuộc gặp gỡ của tôi và Chu Dạng vậy.
Hứa gia và Chu gia kết thù từ đời ông cha, trên thương trường lại cạnh tranh nhiều năm, là đối thủ một mất một còn nổi tiếng trong giới.
Tôi và Chu Dạng từ nhỏ đã bị răn dạy, không được thân thiết với người nhà đối phương.
Nhưng Chu Dạng trời sinh đã có tính phản nghịch.
Năm bảy tuổi nhà tôi tổ chức vũ hội hóa trang, Chu Dạng đóng giả làm tiểu hoàng tử cương thi lẻn vào.
Khi đó tôi đang mặc váy công chúa ngồi ăn bánh kem trong vườn hoa, bị sự xuất hiện đột ngột của anh dọa khóc.
Chu Dạng sợ bị lộ tẩy, liền kéo tôi chạy một mạch đến đình nghỉ mát lưng chừng núi.
Anh không biết lôi từ đâu ra một đống pháo hoa, lấy lòng dỗ dành tôi:
"Anh bắn pháo hoa cho em xem, em đừng khóc nữa... được không công chúa nhỏ?"
Sau này, cái đình đó trở thành căn cứ bí mật của chúng tôi.
Chúng tôi giấu mọi người xung quanh ngày càng thân thiết, ở trong đình tâm sự, hẹn hò, hôn môi...
Chúng tôi là thanh mai trúc mã không thể lộ ra ánh sáng.
Nhưng chúng tôi vẫn luôn nỗ lực, những năm gần đây đã khiến người nhà dần dần buông lỏng.
Rõ ràng sắp vén mây thấy trăng, tại sao vận mệnh lại tàn nhẫn như vậy.
Tôi chạy đến bậc thềm dưới đình nghỉ mát, khi ngẩng đầu lên, liếc mắt liền thấy Chu Dạng đang lười biếng dựa vào cột đình.
Và đứng bên cạnh anh còn có một cô gái.
Tôi nhận ra, cô ta chính là nữ chính trong sách, Từ Lạc.
Cô ta đang trêu chọc hỏi Chu Dạng:
"Tối qua chúng ta ngắm trăng đến hai giờ sáng mới tan, hôm nay anh còn dậy sớm được thế này á?"
Lồng ngực tôi bỗng nhiên trống rỗng một mảng.
Hóa ra anh đi ngắm trăng cùng người khác, nên mới bỏ lỡ bình minh cùng tôi.
Tôi cứng đờ tại chỗ, chạm phải ánh mắt đầy ẩn ý của Từ Lạc.
"Hứa Triều Hề, em đến chậm quá đấy..."
Chu Dạng bỗng nhiên phát giác, bước nhanh xuống bậc thềm chạy về phía tôi.
Đến gần, anh nhíu mày thật chặt, đưa tay chạm lên đuôi mắt tôi:
"Sao thế? Ai làm em tủi thân à?"
Tôi nén lại cảm giác chua xót nơi hốc mắt, không cam lòng hỏi anh:
"Chu Dạng, anh quên giấc mơ chúng ta từng mơ rồi sao?"
Chu Dạng vẻ mặt mờ mịt: "... Mơ gì cơ?"
Khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng cũng tuyệt vọng nhận ra.
Lần này.
Sự trừng phạt của cốt truyện, thật sự là sự lãng quên của Chu Dạng.
03.
Tối hôm đó.
Chu Dạng gửi cho tôi một bài văn nhỏ ngàn chữ:
"Mười ba tuổi, Chu Dạng mơ thấy anh và Hứa Triều Hề đi Iceland xem cực quang;
Mười tám tuổi, Chu Dạng mơ thấy anh mua cho Hứa Triều Hề một trang trại lớn ở Pháp;
Hai mươi hai tuổi, Chu Dạng mơ thấy anh cầu hôn Hứa Triều Hề ở Thụy Sĩ..."
Anh đếm kỹ từng giấc mơ liên quan đến tôi trong những năm qua nhưng vẫn chưa thể thực hiện được.
Cuối cùng, anh gửi một icon chú chó nhỏ xin tha thứ:
"Chu Dạng năm nay hai mươi bốn tuổi, công ty khởi nghiệp mới bắt đầu, đang nỗ lực tích cóp quỹ đen, vì ngày tất cả giấc mơ trở thành hiện thực."
"Không biết Hứa Triều Hề nói đến giấc mơ nào? Có thể cho chút gợi ý không hu hu..."
"Chu Dạng không cố ý quên đâu, công chúa đại nhân có thể tha thứ cho anh ấy không?"
Tôi ôm điện thoại, nước mắt tuôn rơi.
Ngón tay run rẩy đang định trả lời, lại nhìn thấy từng chữ trên màn hình biến mất.
Khung chat trở thành một mảng trắng xóa.
Tôi như đang trơ mắt nhìn một cục tẩy, xóa đi tất cả tình yêu của Chu Dạng đối với tôi.
Mà Chu Dạng hoàn toàn không hay biết gì.
Ngay ngày hôm sau anh đã quên mất chuyện này.
Tôi lướt hot search, nhìn thấy tin tức anh và Từ Lạc hẹn hò ở nhà hàng.
Trong ảnh nam thanh nữ tú cụng ly, đều là dáng vẻ mặt mày tươi cười.
Tiêu đề: "Chuyện tình của tiểu hoa đán đang hot bị lộ, đàng trai là phú nhị đại nổi tiếng."