Dưới cơn mưa lớn, Cận Hi ôm một bó hoa hồng, đứng nguyên tại chỗ như một con mèo ướt sũng.
Từ xa, một người phụ nữ mặc bộ đồ công sở cắt may tinh tế, nghiêng mặt mỉm cười trò chuyện cùng Tịch Tấn Bạch.
Cận Hi chưa từng thấy Tịch Tấn Bạch lộ ra dáng vẻ dịu dàng như vậy, như thể mọi góc cạnh lạnh lùng đều tan biến.
Người phụ nữ nói gì đó, anh liền mỉm cười nhìn cô ta, ánh mắt dịu dàng, không rời khỏi dù chỉ một giây.
Sáu năm trước, Cận Hi vô tình đâm vào xe của Tịch Tấn Bạch.
Khoảnh khắc anh bước xuống từ ghế lái, trái tim cô đã rung động.
Tịch Tấn Bạch là bác sĩ ngoại khoa hàng đầu của bệnh viện, luôn nghiêm túc, ít nói. Còn Cận Hi thì hướng ngoại từ nhỏ, giỏi nhất là mặt dày theo đuổi.
Cô theo đuổi anh suốt một năm, họ mới chính thức đến với nhau.
Và cũng từ đó, Cận Hi mới biết chứng sợ tiếp xúc của Tịch Tấn Bạch nghiêm trọng đến mức nào.
Năm năm kết hôn, giữa họ chỉ có một lần tiếp xúc thân mật—đó là lần Cận Hi chủ động hôn môi anh.
Phản ứng của Tịch Tấn Bạch khi ấy đến mức phải chạy vào nhà vệ sinh để nôn.
Mặc dù sau đó anh giải thích là phản xạ sinh lý, không liên quan đến cô, nhưng Cận Hi vẫn tổn thương rất lâu.
Lần này, lý do cô vượt đường xa đến gặp anh, là vì hai người đã sống ly thân suốt một năm nay.
Một năm trước, Tịch Tấn Bạch được cử sang Anh công tác, dẫn dắt một nhóm nghiên cứu phát triển dự án y tế xuyên quốc gia.
Là vợ anh, mỗi lần nhắn tin cho anh, Cận Hi gần như đều không nhận được hồi đáp.
Chỉ khi nhắc đến tình hình của bố mẹ ở nhà, anh mới nhắn lại vài chữ đơn giản:
【Vất vả cho em rồi, tiền sinh hoạt tháng này anh sẽ chuyển.】
Vì muốn giữ gìn cuộc hôn nhân xa cách này, Cận Hi định nhân ngày kỷ niệm năm năm để tạo bất ngờ cho anh.
Không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng trước mắt.
Khoảnh khắc ấy, đột nhiên cô chẳng còn muốn có anh nữa.
Không biết đã đứng bao lâu dưới mưa, cuối cùng Tịch Tấn Bạch cũng phát hiện ra cô.
Anh thu lại nụ cười, cúi đầu nói gì đó dịu dàng với người phụ nữ kia.
Sau đó mới cầm ô đi thẳng đến trước mặt Cận Hi.
“Em đến đây làm gì?”
Giọng anh lộ rõ vẻ khó chịu bị quấy rầy.
Cận Hi đưa bó hoa ra, nở một nụ cười gượng gạo:
“Chúc kỷ niệm năm năm vui vẻ.”
Tịch Tấn Bạch còn chưa kịp nhận lấy, phía xa đã vang lên giọng người phụ nữ:
“Tấn Bạch, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.”
Nghe vậy, anh không biểu cảm gì, nói với Cận Hi:
“Đi theo anh.”
Cận Hi đứng chế/t lặng một lúc, mới lặng lẽ bước theo.
Khi đi ngang người phụ nữ kia, cô ta liền theo thói quen bước sát cạnh Tịch Tấn Bạch.
Hai người sóng vai, đi trước Cận Hi.
Tiếng họ trò chuyện về công việc, toàn là thuật ngữ y khoa cao siêu, vang vào tai Cận Hi mà cô không hiểu nổi.
Chỉ biết rằng, người phụ nữ kia tên là Kỷ Nhiễm, và rất thân với Tịch Tấn Bạch.
Nhiều lần Cận Hi định tìm cơ hội nói chuyện riêng với chồng, đều bị Kỷ Nhiễm khéo léo chen ngang.
Cuối cùng cũng đến cửa phòng họp, Kỷ Nhiễm mới quay đầu nhìn Cận Hi, bỗng dùng tiếng Tây Ban Nha hỏi:
“Đây là người vợ trong nước của anh sao? Nhìn chẳng hợp với anh chút nào.”
Không rõ là vô tình hay cố ý, Tịch Tấn Bạch cũng trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha:
“Phù hợp hay không không quan trọng, chỉ cần cảm thấy hợp là được.”
Cả hai đều nghĩ rằng Cận Hi không hiểu.
Nhưng thực ra, năm năm trước, vì biết Tịch Tấn Bạch giỏi tiếng Tây Ban Nha, cô đã lén đăng ký học cho bằng được.
Sau khi Kỷ Nhiễm bước vào phòng họp, Tịch Tấn Bạch cuối cùng cũng liếc nhìn Cận Hi, giọng nói vẫn hờ hững như người xa lạ:
“Anh phải họp, em đợi ở đây.”
Câu nói ấy, như thể đang nói với một người qua đường không quen biết.
Cận Hi nuốt khan, cổ họng khô khốc: “Được.”
Khi anh bước vào phòng họp, cô cúi nhìn bó hoa hồng trong tay—đã héo rũ.
Giống như tình cảm giữa cô và anh, năm năm cố gắng đơn phương, cuối cùng chỉ là công dã tràng.
Cận Hi lau gương mặt ướt đẫm nước mưa, rồi ném bó hoa không ai nhận vào thùng rác không thể tái chế ở bên cạnh.
Cô vốn định lập tức về nước, nhưng nghĩ lại, vẫn muốn chờ Tịch Tấn Bạch ra để nói rõ mọi chuyện.
Chỉ không ngờ, lần chờ ấy lại kéo dài đến hai tiếng.
Cơn mưa tầm tã khiến áo quần cô ướt đẫm, dính chặt vào da thịt, khiến cô lạnh đến tái mặt, môi cũng mất hết sắc hồng.
Khi Tịch Tấn Bạch bước ra khỏi phòng họp, cô định lên tiếng, nhưng lại bị những người khác đi ra trước hỏi cắt ngang:
“Cô ấy là ai thế?”
Cận Hi nhìn về phía Tịch Tấn Bạch, thấy anh im lặng, đành run run lên tiếng:
“Tôi là vợ của Tịch Tấn Bạch.”
Mọi người đều kinh ngạc:
“Gì cơ? Bác sĩ Tịch không phải độc thân à?”
“Anh không phải đang yêu chị Kỷ Nhiễm sao?”
“Đúng đó, hai người họ yêu nhau từ hồi cấp ba mà?”
Lúc này, Tịch Tấn Bạch mới chậm rãi mở miệng:
“Chuyện giữa tôi và Kỷ Nhiễm đã là quá khứ rồi.”
Nói xong, anh giới thiệu ngắn gọn:
“Đây là Cận Hi, vợ tôi. Chúng tôi kết hôn năm năm trước.”
Mọi người lúc này mới vỡ lẽ, ai nấy đều xôn xao.
Đúng lúc đó, lại có người nói—
“Đi thôi, ăn cơm nào, họp lâu thế rồi, ai cũng đói muốn chế//t.”
Chân Cận Hi tê cứng, tạm thời không cử động được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tịch Tấn Bạch và Kỷ Nhiễm đi ngang qua mình.
Cô bị bỏ lại phía sau một cách lặng lẽ và cô độc.
Không rõ là cố ý hay trùng hợp, khi Cận Hi mở cửa chiếc Toyota Alphard, chỗ ngồi duy nhất dành cho cô là ghế phụ lái.
Còn Tịch Tấn Bạch và Kỷ Nhiễm ngồi ở hàng ghế cuối cùng, dường như vẫn đang trao đổi về nội dung cuộc họp vừa rồi.
Cận Hi liếc nhìn hai người, rồi yên lặng ngồi vào chỗ trống duy nhất.
Trên đường đến nhà hàng, mọi người trong xe đồng loạt trò chuyện bằng tiếng Tây Ban Nha:
“Em cứ tưởng chị Kỷ Nhiễm với anh Tấn Bạch đã kết hôn rồi ấy chứ. Nhớ hồi ảnh tỏ tình còn nói câu: ‘Trăm năm nhân thế, anh nguyện trung thành với sự nghiệp y học, và cả với em!’ – câu đó giờ vẫn là kinh điển ở học viện y đó!”
“Anh Tấn Bạch lạnh lùng thế mà hồi năm ba đại học còn vì chị Kỷ Nhiễm đánh một tên giáo sư sàm sỡ, suýt nữa bị đình chỉ tốt nghiệp cơ mà.”