Kết quả, cha mẹ Lý Thanh quay sang trách tôi xen vào chuyện riêng của họ, nói tôi đòi hỏi quá mức.
Sau đó Lý Thanh lại đột ngột từ chối nhận tiền, khiến nhà họ Trương cảm động, liền mạnh tay đưa luôn hai mươi vạn sính lễ.
Từ đó về sau, bố mẹ cô ta vẫn đi rêu rao khắp nơi rằng con gái họ kết bạn với một người ích kỷ độc ác, chuyên can thiệp chuyện nhà người khác, còn tự ý mở miệng đòi nhà trai đưa mười vạn sính lễ.
Họ còn nói may mà con rể họ là người có tình nghĩa, yêu thương con gái thật lòng nên mới không chấp, cuối cùng còn hào phóng đưa hẳn hai mươi vạn.
Thế là kiếp trước, Lý Thanh là cô gái dịu dàng, hiền hậu, không tham vọng, còn tôi là kẻ thực dụng, tham lam, chuyện gì cũng muốn can thiệp.
Lần này sống lại, tôi quyết định “thành toàn” cho cô ta.
Tôi cúi đầu uống nước, nhặt lại đúng lời cô ta từng nói kiếp trước để đáp:
“Các cậu là tình yêu đích thực, tớ tin ba mẹ cậu sẽ hiểu thôi.”
Sắc mặt Lý Thanh tối sầm lại. Thấy không moi được gì từ tôi, cô ta viện cớ rời đi, ngay cả tiền nước cũng không trả.
Trong khi rõ ràng hôm nay là cô ta và Trương Hạo chủ động mời tôi ra ngoài để bàn chuyện cưới xin của họ!
Những ngày sau đó, Lý Thanh và Trương Hạo bắt đầu tất bật chuẩn bị cho lễ cưới.
Hôm ấy, Trương Hạo rủ cô ta đi xem địa điểm tổ chức tiệc, tiện thể làm việc với công ty tổ chức cưới. Cô ta lại gọi tôi đi cùng.
Buổi xem được tổ chức ở một nhà hàng cũ kỹ, đơn sơ, mọi thứ đều là gói cơ bản nhất. Lý Thanh ngoài miệng không nói gì, nhưng mặt thì đã lộ rõ sự khó chịu.
Cô ta nhìn tôi, hy vọng tôi sẽ ra mặt như trước, nhưng tôi quay đi, làm ngơ, bước sang phía khác.
Sắc mặt cô ta sầm xuống, nhưng vẫn phải cố gắng cười gượng, khen “ổn mà”.
Nhưng kiếp trước đâu có như thế.
Khi tôi giúp cô ta giành được sính lễ, cô ta vui mừng lắm. Trong quá trình chuẩn bị hôn lễ, cô ta còn hay rủ tôi đi cùng đến hiện trường gặp công ty tổ chức, bàn bạc từng chút.
Nhà Trương Hạo dù có tiền nhưng rất keo kiệt, không muốn bỏ ra nhiều. Tôi ngốc nghếch thế nào lại bị cô ta biến thành người ra mặt giúp đỡ hết lần này đến lần khác.
Nhờ vậy mà lễ cưới của cô ta tổ chức rất hoành tráng, khiến bao cô gái xung quanh ghen tị.
Chỉ là tôi không biết, lúc đó nhà họ Trương đã sớm khó chịu với tôi.
Nhưng lần này, không có tôi nhúng tay, hôn lễ thực sự diễn ra một cách sơ sài.
Hôn lễ tổ chức đúng ngày, Lý Thanh đứng cạnh Trương Hạo, mỉm cười tiếp đón khách khứa. Nhưng nụ cười ấy không hề chân thành, gượng gạo đến lạ.
Tôi cùng bạn trai – Trần Phong – đến chúc mừng. Vì tôi, Trần Phong trước kia cũng từng quen biết Lý Thanh.
Nhưng điều khiến tôi không ngờ là — mối quan hệ giữa hai người họ… lại sâu hơn tôi tưởng.
“Chúc mừng hai người! Đặc biệt là cô dâu hôm nay xinh đẹp thật đấy, cậu đúng là có phúc lớn, nhớ đừng phụ lòng người ta nhé!”
Trần Phong vừa nói vừa vỗ vai Trương Hạo, nhưng ánh mắt thì vẫn dán chặt vào Lý Thanh.
3
Trương Hạo mỉm cười đáp: “Nhất định rồi.” Lý Thanh thì cúi đầu ngượng ngùng, mặt hơi đỏ lên, trông lại càng xinh đẹp rạng rỡ hơn khiến Trần Phong ngẩn người nhìn mãi.
Lý Thanh chỉ e thẹn một chút rồi cười hỏi ngay: “Đừng nhìn bọn mình cưới mà ghen tị nha. Nghe nói cậu với Tiểu Nhã cũng sắp làm đám cưới rồi đúng không? Hình như cũng chuẩn bị mua nhà luôn à?”
Trần Phong hơi ngẩn người, sau đó cười đáp: “Ừ đúng vậy. Bọn mình định mua nhà xong mới cưới.”
“Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi. Thật ra mình với Tiểu Nhã đều nghĩ giống nhau, hai người yêu nhau là được rồi, không cần quá chú trọng vật chất. Có nhà thì tốt, không có thì thuê ở tạm cũng chẳng sao. Mà kể cả có mua nhà, thì có thêm tên hay không cũng không quan trọng đâu.”