Anh ta đang chờ tôi chết.
Như vậy, không cần chia tài sản, cũng chẳng phải gánh tai tiếng.
Tôi nhìn sang Cẩm Tịch đang ngồi cạnh, vì nể cô bé nên tôi không chửi thẳng hai kẻ khốn nạn đó.
Cẩm Tịch ngồi xuống bên cạnh, “Chị à, nói cho em nghe rõ tình trạng bệnh của chị đi. Biết đâu… em giúp được gì.”
7
Cùng lúc đó, Chu Vi và Hứa Nhụy vừa “chiến” xong một trận.
Hứa Nhụy đúng là một yêu tinh — Mang thai rồi mà còn quyến rũ hơn cả trước kia.
Chu Vi ngày qua ngày nằm lười biếng trong vòng tay cô ta.
Dạo gần đây, anh cảm thấy sức lực có vẻ không còn như trước.
“Nhụy Nhụy, em còn cái trà bổ máu lần trước không? Dạo này anh thấy người mệt mỏi lắm…”
Lúc mới cặp với Hứa Nhụy, cô ta từng cho anh uống loại “trà máu” đặc biệt.
Uống vào, Chu Vi thấy tinh thần phấn chấn, ngay cả “phong độ đàn ông” cũng cải thiện đáng kể.
Từ đó, anh xem Hứa Nhụy như thiên sứ của đời mình.
Tình yêu điên cuồng lớn dần trong lòng anh.
Trong khi đó, bệnh tình của Tô Nhiễm thì ngày càng tệ.
Một bên là người vợ gầy yếu vì bệnh, một bên là “thiên sứ” xinh đẹp…
Chu Vi nghĩ, là đàn ông ai mà chẳng biết phải chọn bên nào.
Hứa Nhụy nở nụ cười quyến rũ: “Có chứ. Anh muốn uống, em bảo người nhà mang lên cho.”
Chu Vi cúi người định hôn, nhưng bị cô ta đưa tay cản lại.
“Uống trà bổ máu cũng phải có điều kiện.”
Chu Vi sốt ruột nắm tay cô: “Anh biết rồi! Lần này cần bao nhiêu, anh đều đưa!”
Hứa Nhụy nghiêng đầu né tránh: “Không cần tiền. Em muốn… anh cưới em.”
Chu Vi khựng lại.
Không phải vì anh còn yêu Tô Nhiễm.