Sau khi trở lại căn nhà, Hạ Tuế ngạc nhiên nhận ra mọi người giúp việc đều đã đi đâu hết. Căn phòng trống vắng lạ thường.
Cậu nhìn về phía Hứa Thanh Dã. Anh vừa đi về phía quầy rượu vừa thản nhiên nói: “Bọn họ trông nhà cả ngày vất vả rồi, hôm nay tôi về, sẵn tiện cho họ nghỉ một ngày.”
Nói đoạn, Hứa Thanh Dã chợt nhớ ra điều gì đó, đứng trước quầy rượu quay đầu lại hỏi Hạ Tuế: “Em có thích loại nào không hay muốn uống gì không?”
Hạ Tuế không rành lắm về các loại chai rượu ngoại quốc trên kệ, lại ngại ngùng không dám gọi những loại quá đắt nên chỉ lắc đầu: “Uống loại bình thường thôi là được rồi ạ.”
Dừng lại vài giây, cậu lại khẽ khàng nói tiếng cảm ơn.
Bàn tay Hứa Thanh Dã đang lấy rượu khựng lại sau câu cảm ơn ấy. Nhưng anh chẳng nói gì, cả hai đều ngầm hiểu câu cảm ơn này là vì chuyện gì, đôi khi không cần phải nói quá rõ ràng.
Chẳng mấy chốc, Hứa Thanh Dã đã mang rượu ra, là một chai vang đỏ. Anh nhìn Hạ Tuế rồi nói: “Tìm một ban công ngồi hóng gió nhé?”
Lúc này trời đã tối. Mùa thu đêm đến sớm, tuy rằng về đêm nhiệt độ sẽ thấp hơn một chút, nhưng giờ vừa chập tối nên không khí vô cùng dễ chịu.
Hạ Tuế đồng ý ngay. Cậu cầm hai chiếc ly rượu, đi theo sau Hứa Thanh Dã lên lầu.
Hai người đi tới tầng ba. Hạ Tuế thấy Hứa Thanh Dã quen đường quen nẻo rẽ vào một căn phòng, rồi lấy chìa khóa mở cửa. Căn phòng có vẻ rất lớn nhưng đồ vật lại không có nhiều, được sắp xếp rất gọn gàng. Toàn bộ gam màu thiên về xám, trắng và đen, trông có vẻ khá "lạnh". Hạ Tuế chỉ cần liếc mắt một cái là có thể đoán ra đây là phòng ngủ của Hứa Thanh Dã.
Hứa Thanh Dã đưa cậu đi vào sâu bên trong, phòng anh thông với một ban công. Anh đẩy cửa kính ra, ra hiệu cho Hạ Tuế đến đó ngồi.
Hạ Tuế đi theo, ngồi xuống. Hứa Thanh Dã rót rượu, rót cho cả hai một ly.
Không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng. Mặc dù chuyện uống rượu là do Hạ Tuế đề nghị, nhưng lúc này hai người đều im lặng ngồi đó ngắm sao, ngắm trăng. Không khí lại trở nên có chút kỳ quái.
Cơn say đã qua đi, những suy nghĩ buồn bã ảo tưởng ban nãy cũng không còn nữa. Thay vào đó, sự hiện diện của Hứa Thanh Dã bên cạnh trở nên rất rõ ràng. Mùi gỗ mun thoang thoảng trên người anh hòa vào không khí, len lỏi vào khoang mũi cậu theo mỗi nhịp thở. Điều này khiến Hạ Tuế cảm thấy toàn thân có chút không thoải mái.
Cứ như là có một loại cảm giác không thể trốn thoát, bị đối phương bao vây lấy.
Hạ Tuế lắc đầu xua đi ảo giác ấy, nhấc ly rượu trên bàn lên hướng về phía Hứa Thanh Dã mở lời, cố gắng phá vỡ sự bế tắc:
“... Tôi uống với cậu một ly nhé.”
Hứa Thanh Dã cũng nâng ly rượu theo ý cậu, nhưng không vội uống. Anh chờ Hạ Tuế uống cạn ly, rồi mới mở miệng nhắc nhở:
“Rượu này nồng độ không thấp đâu.”
Nghe thấy vậy, Hạ Tuế nhìn chiếc ly trên tay đã trống không, người có chút cứng đờ. Lần trước cậu đã biết tửu lượng của mình không tốt, nhưng lần này lỡ uống hết cả ly rồi… chỉ có thể liều thôi.
Cậu cẩn thận nhìn về phía Hứa Thanh Dã: “Lần trước tôi say, thật sự không có làm loạn gì chứ?”
Ánh mắt Hứa Thanh Dã lướt nhẹ qua đôi môi cậu, nhàn nhạt nói: “Không có, em say rất ngoan.”
Lòng Hạ Tuế nhẹ nhõm hơn một chút, thật may là lúc say không gây rắc rối cho người khác. Nếu không được thì cũng chỉ có thể nhờ Hứa Thanh Dã đưa mình về ký túc xá như lần trước thôi.
Nhưng cậu nghĩ lại, mối quan hệ của cậu và Hứa Thanh Dã hiện tại hình như không còn "thuần khiết" như lần trước nữa.
Hạ Tuế ngẫm nghĩ, cậu cảm thấy Hứa Thanh Dã đối với mình – trừ hiểu lầm ban đầu ra, thì thật sự không có gì để chê. Anh là một người rất tốt, nếu không phải vì nhiệm vụ của Khương Tùng Nhất, có lẽ hai người đã có thể trở thành bạn bè, ít nhất cũng là bạn cùng phòng hòa thuận.
Hạ Tuế do dự, quyết định nhân cơ hội đêm nay để giải quyết mọi chuyện còn tồn đọng lại từ lần trước. Biết đâu mối quan hệ của cả hai có thể trở lại đúng quỹ đạo.
Nhưng nhất thời cậu không biết nên mở lời như thế nào. Vừa hay Hứa Thanh Dã lại rót thêm cho cậu một ly rượu nữa. Hạ Tuế nghĩ "rượu vào lời ra", lại nâng ly lên uống cạn một hơi, sau đó thành khẩn nhìn về phía Hứa Thanh Dã đối diện:
“Tôi xin lỗi.”
Bàn tay Hứa Thanh Dã đang rót rượu khựng lại, anh không ngẩng đầu lên, nói: “Có gì mà phải xin lỗi.”
Ly rượu vừa rồi uống hơi gấp, Hạ Tuế cảm thấy men say lập tức trào lên, đầu hơi choáng. Cậu nói: “ Tôi không nên vì tiền mà lừa cậu, xin lỗi, là tôi sai rồi. Chúng ta, chúng ta có thể làm bạn lại được không?”
Nghe thấy câu cuối cùng, Hứa Thanh Dã ngước mắt nhìn Hạ Tuế.
Đôi mắt Hạ Tuế vẫn rất sáng, chỉ là bên trong dần dần mờ đi bởi một chút hơi nước. Hai bên má ửng hồng, như trạng thái sau khi hơi say, có thể thấy dường như có vài phần căng thẳng.
Anh hỏi lại Hạ Tuế: “Em muốn làm bạn với tôi?”
Hạ Tuế chớp mắt hai cái, phản ứng lại lời Hứa Thanh Dã nói, gật đầu.
Hứa Thanh Dã cúi đầu tiếp tục rót rượu, miệng nói: “Nhưng tôi không muốn.”