22.
Lục Tụng Ngọc đã khai ra toàn bộ những gì nàng ta biết.
Tiêu Thần chỉ trầm mặc. Chuyện này, người sớm đã đoán được kết cục.
Song, Thái hoàng thái hậu là người đã trải qua hai triều đế vương, tuổi tác đã cao, địa vị gần như bất khả xâm phạm. Với thân phận tân đế, Tiêu Thần cũng không thể tùy tiện xử phạt bà ta.
Vì vậy, hoàng đế chỉ ban cho Lục Tụng Ngọc tội lưu đày cả đời, đổi tội chết thành hình phạt giam lỏng trọn kiếp.
Dù đây vẫn là hình phạt nặng nề, nhưng so với tội chặt lưỡi hay đánh chết, thì đó đã là khoan dung hiếm có.
Lục Tụng Ngọc toàn thân bủn rủn, tuyệt vọng đến cực điểm, bị thị vệ lôi ra ngoài.
Ngay sau đó, người tiếp theo quỳ xuống trước mặt ta cầu xin tha thứ là nha hoàn Cẩm Ngọc.
“Tiểu thư, nô tỳ biết sai rồi! Nô tỳ bị Nhị tiểu thư mê hoặc, tiểu thư đã có thể tha thứ cho Nhị tiểu thư, xin cũng tha cho nô tỳ lần này. Nô tỳ thật sự không dám nữa đâu ạ!”
Cẩm Ngọc muốn ta động lòng vì tình chủ tớ nhiều năm.
Ta lạnh lùng hỏi: “Lục Tụng Ngọc dù sao cũng là muội muội cùng phụ thân với ta, còn ngươi là thứ gì? Những năm qua ta đối đãi ngươi không bạc, khi hiểm họa ập tới, thứ ngươi đáp lại ta chính là cắn ngược một nhát như thế sao?”
“Lôi ra ngoài, đừng để máu vấy bẩn y phục ta.”
Tiếng gào khóc sợ hãi của Cẩm Ngọc vang dội trong điện, song lại chẳng khiến ta mềm lòng dù chỉ là một thoáng.
Tên thái giám đã đứng ra vu hãm ta trước mặt thiên tử cũng bị đánh chết ngay tại chỗ.
Còn những tiểu thư danh môn theo lời Lục Tụng Ngọc mà hùa theo giẫm đạp ta trong yến tiệc, tuy không đến mức phạm trọng tội, nhưng đời này cũng khó mà bước chân vào cửa quý tộc cao môn.
Rất nhanh sau đó, Cấm quân lần theo manh mối từ Hư Không hòa thượng, điều tra ra hơn chục tăng nhân giả mạo trong chùa Tử Ninh.
Bọn họ đều là dư đảng còn sót lại của Hiền vương, tuy có chút bản lĩnh, nhưng thủ đoạn cũng chưa đủ để vươn tay đến tận bên cạnh hoàng đế.
Hoàng thượng đích thân tra hỏi kẻ chủ mưu đứng sau, nhưng đám người kia thà chết chứ không chịu hé nửa lời.
Dẫu bị tra tấn tàn khốc đến đâu, bọn chúng cũng tuyệt không khai ra thêm bất kỳ tên đồng đảng nào khác.
Tiêu Thần đành hạ lệnh xử tử toàn bộ.
Trước lúc chết, đám tăng nhân ấy mặt không biến sắc, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, đồng loạt cao giọng hô vang: “Hiền vương vạn tuế!”
Cảnh tượng ấy khiến ta không khỏi chấn động, buột miệng hỏi: “Hiền vương Tiêu Việt... rốt cuộc là người như thế nào?”
Tự nhận mình không phải kẻ hà khắc, vậy mà đến một kẻ hầu như Cẩm Ngọc ta cũng không quản nổi, để nàng ta phản chủ giữa cơn nguy biến.
Tiêu Việt thân là phản thần đã chết hơn hai năm, vậy mà vẫn có kẻ trung thành tận tâm vì chàng, chết cũng không oán.
Tiêu Thần trầm mặc hồi lâu, ta giật mình nhận ra mình lỡ lời, đang định cúi đầu tạ tội, chàng lại khẽ cất tiếng:
“Hoàng huynh ấy... là một người rất tốt.”
“Hoàng huynh? Bệ hạ vẫn xưng hô như thế ư?”
“Cho dù trẫm từng tự tay chặt đầu huynh ấy, cũng chưa từng phủ nhận... huynh ấy là ca ca của trẫm.”
23.
Trong ký ức của Tiêu Thần, Hiền vương Tiêu Việt từng là một vị huynh trưởng rất tốt.
Hiền vương là con trai của Đức phi, vốn là thiên chi kiêu tử được tiên đế hết mực yêu thương.
Nhưng đến năm tám tuổi, hắn lại bị Thái hoàng thái hậu đưa ra một lời tiên đoán: “Tiêu Việt sau này tất sẽ giết vua soán ngôi, bị người người phản bội, thân cô thế cô.”
Vì câu nói này, tiên đế lập tức lạnh nhạt với hắn.
Người trong cung cũng bắt đầu đối đãi khác biệt với Tiêu Việt. Ban đầu chỉ là những thủ đoạn mềm mỏng ngấm ngầm, chưa đến mức bức người đến phát điên.
Năm thứ hai sau lời tiên đoán, Đức phi lâm bệnh rồi qua đời trong một đêm mưa lạnh lẽo. Khi ấy, người duy nhất ở bên cạnh nàng chỉ có một đứa trẻ – chính là Hiền vương.
Tiên đế không những không thương xót mà còn trách hắn trì hoãn bệnh tình của mẫu phi, mắng hắn là sao chổi khắc mẫu thân, trời sinh đã mang tai họa.
Mất mẹ, bị cha ghét bỏ, dần dần những hoàng tử công chúa khác trong cung cũng xa lánh hắn.
Tam công chúa, Ngũ hoàng tử và Thất hoàng tử còn thường xuyên ức hiếp hắn.
Tam công chúa cố ý nhảy xuống hồ rồi vu cho hắn đẩy mình, khiến Tiêu Việt bị giam cấm túc ba mươi ngày.
Ngũ hoàng tử và Thất hoàng tử còn bày trò trong lúc săn bắn, mười tuổi, Tiêu Việt ngã ngựa gãy chân, gương mặt cũng bị hủy hoại.
Tiên đế không trách phạt ba người kia nửa lời, chỉ càng thêm chán ghét Tiêu Việt, tùy tiện ban cho hắn một phong địa xa xôi hẻo lánh, để hắn làm một vương gia chẳng có thực quyền gì.
Năm Tiêu Việt bị ban đến phong địa, hắn mới mười bốn tuổi, Tiêu Thần lúc ấy mới chín tuổi đã tự mình đến tiễn đưa.
Khi ấy, tuy Tiêu Việt sa sút thê lương, nhưng không hề oán hận, trái lại còn dịu giọng an ủi đệ đệ đang tức giận bất bình:
“Rõ ràng là bọn họ làm sai!”
Tiêu Việt lại vỗ vai hắn, nhẹ giọng nói: “Phụ hoàng chẳng qua là e ngại lời tiên đoán kia. Nếu như việc ta rời đi có thể khiến phụ hoàng và các đệ muội an tâm, ta nhận mệnh cũng được.”
Nghe đến đây, ta mới hiểu vì sao Tiêu Thần lại thốt lên rằng: “Hoàng huynh là một người rất tốt.”
Nếu là người bình thường, đi đến bước đường ấy, tất đã oán trời trách đất, nổi giận phát cuồng. Thế mà Tiêu Việt vẫn còn lòng dạ bao dung, biết nghĩ cho người khác.
Ta khẽ hỏi: “Về sau, là vì cớ gì mà Hiền vương lại làm ra chuyện tày trời như vậy?”
Tiêu Thần khẽ thở dài, nói:
“Sau khi huynh ấy đến phong địa Bắc Hà, mấy năm đầu trôi qua yên ổn. Huynh cưới một vương phi nguyện cùng mình đồng cam cộng khổ, còn sinh được một đôi long phượng thai. Bắc Hà vốn là nơi nghèo khó, nhưng từ khi huynh ấy tới, dân chúng bắt đầu được sống đủ đầy.”
“Lẽ ra mọi sự đều đã tốt, nào ngờ phụ hoàng lại một lần nữa bị ám ảnh bởi lời tiên đoán kia, lo sợ rằng khi trưởng thành, Hiền vương thật sự sẽ dẫn binh vào cung, giết vua cướp ngôi.”
“Vì thế, nhân ngày sinh thần của huynh ấy, người mượn cớ dâng lễ ban thưởng, thực chất là ban một chén độc tửu. Nhưng chẳng ngờ, người uống phải lại là vương phi. Nàng bảy khiếu đổ máu mà chết, còn song sinh long phượng mới ba tuổi cũng vì ăn phải bánh có tẩm độc mà lìa đời.”
“Suốt hai mươi năm cuộc đời, huynh ấy mất mẹ, mất vợ, mất con. Phụ thân thì chẳng khác gì đã chết trong lòng, huynh đệ tỉ muội lấy việc chèn ép làm thú vui… Cuối cùng, huynh ấy cũng điên rồi.”
“Huynh ấy mượn lòng dân Bắc Hà, dấy binh tạo phản, một đường máu giết thẳng vào hoàng cung.”
“Huynh ấy đã giết chết vị hoàng đế và hoàng hậu đương triều lúc bấy giờ, dìm Tam công chúa từng vu hãm huynh xuống ao sen nơi hậu viện mà chết đuối, còn Ngũ hoàng tử và Thất hoàng tử thì một kẻ bị móc mặt đến chết, một kẻ bị xử lăng trì.”
Khi sát khí đã ngập trời, trong hoàng thất chỉ còn lại trẫm ở biên cương xa xôi, và Tiểu Ninh vương Tiêu Minh lúc ấy trốn được một mạng. Triều thần cũng bị tàn sát quá nửa.