3.
Đêm đó, ta từ tẩm điện của Tiêu Kỷ lảo đảo chạy trốn, toàn thân đau nhức như bị xe trâu cán qua.Phải ngồi thở cả nửa canh giờ mới dám rón rén quay về phủ.
Về đến nơi, ta nói dối với mẫu thân rằng hôm nay lại xô xát với Tiêu Kỷ, chỉ là để “dạy hắn một bài học” vì phá hỏng hôn sự của ta.
Mẫu thân nhìn ta tơi tả, thở dài:
“Sao lại để mình ra nông nỗi thế này? Con gái nhà lành, có lúc nào mới chịu giống nữ nhi người ta?”“Tiêu Kỷ tuy là tướng quân con nhà võ, nhưng giờ cũng biết luyện binh rồi, thế mà vẫn chưa biết nhường con sao!”
Ta chợt nhớ — lúc cấp bách trong cung, ta lỡ miệng gọi hắn là “Tiểu tướng quân”…
Chỉ nghĩ thôi mà hai má ta đã nóng ran.
Mẫu thân ta là quận chúa, phụ thân lại là Tây Xương Vương, nếu bà lên tiếng với Hoàng hậu, vài câu thôi là đủ ép Tiêu Kỷ cưới ta.
Nhưng ta nào dám?
Nếu để các bậc trưởng bối biết được sự thật... danh tiếng ta coi như xong, mà không chừng còn bị ép gả cho hắn ngay lập tức!
Nghĩ đến cảnh cả hai sáng chửi nhau, chiều đánh nhau, từ phía tây hoàng cung cãi đến phía đông, ta chỉ thấy lạnh sống lưng.
Ta liền chống chế:
“Con không sao mà, chỉ sứt miệng một tí, ngã trẹo mông thôi.”“Tên Tiêu Kỷ khốn kiếp kia bị con đánh đến không bò dậy nổi, chắc nằm liệt giường mấy hôm!”
Nói thì nói vậy…Chứ ta nhớ rất rõ, trước khi rời cung, ta còn nén đau đỡ hắn lên giường, đắp chăn, chỉnh lại y phục, tỉ mỉ lo hậu sự cho hắn.
Chỉ là lúc ấy, hắn còn vật vã mê man, tay chân loạn xạ, nếu sau này nhớ ra, chắc cũng không nổi giận nổi đâu.
Ta vẫn hơi lo.Sợ hắn tỉnh lại đòi nợ máu, ta dặn mẫu thân:
“Nếu Tiêu Kỷ tới tìm, cứ bảo con… lâm bệnh nằm liệt, không gặp ai.”
Mẫu thân cũng không nghi ngờ gì.Dù gì, mấy lần ta gây họa, đều dùng chiêu giả bệnh để trốn tránh, thành quen rồi.
Mẫu thân ta nhìn ta mà nói:
“Thế này thì ta lại thấy… nên lo cho thằng nhỏ Tiêu gia kia mới phải.”
Mặc dù trên người ta không để lại dấu tích ám muội gì rõ rệt, nhưng suốt hai ngày liền, ta vẫn trốn trong phòng, lấy lý do "bệnh" mà không gặp ai.
Nhưng người đến không phải Tiêu Kỷ tới đòi mạng, mà lại là… Thái tử điện hạ.
Khác hẳn với Tiêu Kỷ luôn bất chấp lễ nghi mà xông vào, Thái tử rất mực giữ lễ:Ngài gõ cửa, chờ ta ra đón mới nhẹ giọng hỏi:
“Tiểu Nguyệt nhi, nghe nói muội bệnh rồi, giờ đỡ chưa?”
Ngẫm lại… có lẽ là chuyện “cháu giống cậu”, Thái tử vừa giống Đại tướng quân Tiêu gia, lại giống Tiêu Kỷ đến bảy phần.Còn ba phần khác biệt… đều nằm ở khí chất.
Thái tử ôn hòa như ngọc, dịu dàng trầm ổn.Tiêu Kỷ thì— chó vừa chạy vừa rượt, hễ gặp là cắn!
May mắn là vì mấy hôm nay ta cứ nơm nớp lo sợ, mất ngủ liên miên, nên trông đúng là như đang bệnh thật, sắc mặt xanh xao, ánh mắt mệt mỏi.
Thái tử thấy ta tiều tụy, ánh mắt càng thêm dịu dàng:
“Tiểu Nguyệt nhi, cô đã cho ngự y tới bắt mạch cho muội.À, Tiêu Kỷ sau buổi yến cũng lăn ra bệnh, mãi đến hôm qua mới tỉnh.Ngự y nói… là do ăn nhầm gì đó.”“Mẫu hậu đã tra xét cả ngự thiện phòng, mà cũng chẳng tìm ra nguyên nhân.”
Ngài có vẻ nghi hoặc…Dù gì thì, từ nhỏ đến lớn ta và Tiêu Kỷ đều là loại không dễ đổ bệnh, hai đứa lúc nào cũng khỏe như voi, suốt ngày đánh nhau như đang luyện võ.Sao lại có thể… đồng thời nằm liệt giường được chứ?
Ta bắt đầu chột dạ.
May là loại “thuốc chó” ta bỏ hôm đó… thuộc dạng thuốc mê có hiệu ứng ảo giác, lại là thú dược, đại phu người thường chắc chắn không dò ra nổi.
Chỉ cần Tiêu Kỷ ngậm miệng không khai, chuyện này sẽ chẳng ai điều tra được.
Ta lập tức từ chối khéo:
“Không… không cần đâu ạ, Thái tử ca ca.”“Muội sắp khỏi rồi, nào cần làm phiền Thái y.Mà… Tiêu Kỷ, hắn… hắn đỡ chưa?”
Ta chưa từng hỏi han Tiêu Kỷ như vậy, nên Thái tử nghe mà bật cười lắc đầu:
“Không ngờ có ngày muội cũng quan tâm hắn.”
Có lẽ vì ta và Thái tử dù sao cũng là nam nữ chưa thành thân, mà lại đứng gần thế này ngoài khuê phòng, khó tránh điều tiếng…
Thái tử khẽ thu tay lại, rõ ràng định xoa đầu ta, nhưng cuối cùng vẫn giữ lễ, mỉm cười nhẹ nhàng:
“Tiêu Kỷ không sao đâu, chỉ là mang một bụng hờn dỗi, không biết giận cái gì.Qua vài hôm là lại nhảy nhót như thường thôi.”
“Còn muội… tên tiểu tử đó mồm miệng không biết chừng mực, phá hỏng chuyện hôn sự của muội, mẫu hậu đã phạt hắn cấm túc, và sai ta mang chiếc bộ phượng vĩ bộ dao tới làm quà lễ cập kê cho muội.”
Thì ra là vậy.Chẳng trách Tiêu Kỷ mãi không đến tìm ta gây sự — không phải không đến nổi, mà là bị Hoàng hậu nhốt rồi!
Dù gì trong mắt Hoàng hậu, ta cũng đã đến tuổi bàn hôn sự, lại là quận chúa chi nữ, bị Tiêu Kỷ trêu phá thế này là điều không thể tha thứ.
Vậy nên mới đặc biệt tặng ta bộ phượng vĩ bộ dao quý hiếm, vừa thể hiện sự sủng ái, vừa là lời khẳng định thân phận — trong hàng quý nữ, có thể nói là duy ngã độc tôn.
Nhưng…
Ta ngẩng đầu nhìn Thái tử, người khoan hòa, tuấn tú, nhã nhặn ấy. Trong lòng lại có phần bất an:
“Chỉ cần truyền một đạo ý chỉ là được rồi mà...Sao phải làm phiền Thái tử ca ca đích thân tới đưa?”
Đối diện với người như Thái tử — ta luôn vừa kính vừa sợ.
Ngài dịu dàng như ngọc, nhưng ánh mắt lại sắc bén thấu suốt, khiến người ta có cảm giác… như thể đang bị Hoàng thượng chính tay thẩm vấn.
4.
Rõ ràng chỉ cần một đạo ý chỉ là đủ.