Tôi rút điện thoại, thản nhiên bấm số
“Anh muốn nói chuyện về dự án phải không? Để tôi gọi cho Tổng giám đốc Vương.”
“Anh Vương, bạn trai cũ của tôi muốn trao đổi với anh về dự án Hoa Đình.”
Tôi lịch sự nói, rồi đưa điện thoại cho Trần Hạo.
Mắt hắn sáng rỡ, vội vàng nhận máy
“Alo, anh Vương ạ? Tôi là Trần Hạo… Sao ạ? Anh nói không quen tôi? Tôi là bạn trai của Lâm Vũ mà… Gì cơ? Anh chỉ làm việc với Lâm Vũ thôi?”
Sắc mặt hắn càng lúc càng xám như tro
nụ cười cũng méo mó theo từng câu trả lời bên kia đầu dây.
Cuối cùng, Tổng giám đốc Vương cũng dứt khoát cúp máy.
“Làm sao lại thành ra thế này…”
Trần Hạo không thể tin nổi.
“Tại vì tôi đã mang dự án đi rồi.”
Tôi cười thản nhiên
“Trong điều khoản hợp đồng ghi rất rõ – người phụ trách là tôi, dự án theo người.”
Sắc mặt hắn biến dạng
“Cô… cô đã tính sẵn từ trước?”
“Tính sẵn thì không đến mức. Chỉ là bị các người dồn ép quá thôi.”
Tôi chỉnh lại cổ áo
“À, tiền thuê nhà tôi cũng không trả nữa đâu. Căn này mỗi tháng 12.000 tệ, từ nay anh tự lo liệu.”
Nói xong, tôi xách túi bước đi.
Trần Hạo lao đến chặn trước mặt tôi
“Lâm Vũ, em không thể tuyệt tình như vậy được!”
“Tuyệt tình?”
Tôi dừng bước, nhìn hắn như đang nhìn một vở hài kịch
“Vậy lúc anh và Lý Na lên giường với nhau, có nghĩ tới cảm xúc của tôi không?”
[Chết tiệt! Sao cô ta lại biết rõ vậy?]
Miệng vẫn cãi cố
“Anh… anh uống say. Đó là ngoài ý muốn thôi…”
“‘Ngoài ý muốn’? Một lần là ngoài ý muốn, còn cả chục lần thì sao?”
Tôi rút điện thoại, bật đoạn ghi âm
Chính là đoạn hai người họ tán tỉnh nhau trong khách sạn.
Trần Hạo đứng hình.
“Sao cô có được…”
“Không quan trọng.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn
“Quan trọng là, từ giờ phút này, giữa chúng ta không còn bất cứ quan hệ nào.”
Tôi gạt tay hắn ra, xoay người bước đi.
Phía sau, hắn gào lên đầy hoảng loạn
“Lâm Vũ! Rồi cô sẽ hối hận! Không có tôi, cô chẳng là gì cả!”
Tôi quay đầu lại, nở nụ cười nhàn nhạt
“Tạm biệt, kẻ phản bội.”
Tôi bước ra khỏi khu chung cư
Từng cơn gió lướt qua tóc, mang theo cảm giác tự do chưa từng có.
Ba năm dây dưa ngu ngốc, cuối cùng cũng kết thúc.
Từ giờ trở đi, tôi sẽ chỉ sống cho mình.
Sống tử tế, sống rực rỡ, sống để những kẻ từng xem thường tôi phải hối tiếc.
Ngày hôm sau, công ty tư vấn mang tên tôi chính thức thành lập.
Tổng giám đốc Vương không chỉ đầu tư 10.000.000 tệ
mà còn giới thiệu cho tôi một loạt khách hàng lớn trong ngành.
Chỉ trong vòng một tuần
công ty tôi đã nhận được ba dự án mới
tổng giá trị vượt 20.000.000 tệ.
Và chính lúc này, năng lực đọc tâm trí mà tôi có
phát huy sức mạnh lớn nhất.
Trong lúc đàm phán với khách hàng, tôi có thể nghe được suy nghĩ thật của họ, biết rõ giới hạn cuối cùng mà họ có thể chấp nhận.
Nhờ đó, tôi như cá gặp nước trên bàn thương lượng, tỷ lệ thành công gần như tuyệt đối.
Chỉ sau một tháng, công ty đã bước đầu thành hình.
Tôi tuyển hơn mười nhân viên, thuê trọn một tầng lầu làm văn phòng.
Hôm đó, khi tôi đang họp thì trợ lý Tiểu Mỹ bước vào
“Tổng giám đốc Lâm, có người muốn gặp chị.”
Tôi ngẩng đầu lên, không ngờ lại là… Lý Na.
Cô ta mặc đồ công sở, trang điểm kỹ lưỡng, nhưng ánh mắt đầy căng thẳng và lo âu.
“Lâm Vũ, tôi có thể nói chuyện riêng với cô một chút không?”
Tôi liếc nhìn các nhân viên trong phòng họp
“Các bạn nghỉ giải lao mười phút nhé.”
Mọi người vừa rời khỏi phòng, Lý Na lập tức ngồi xuống đối diện với tôi.
“Chúc mừng cô, sự nghiệp phát triển quá tốt.”
Cô ta nặn ra một nụ cười gượng gạo.
[Đồ tiện nhân chết tiệt, vậy mà lại phất lên được như thế!]
“Cảm ơn.”
Tôi đáp nhạt.
“Cô tìm tôi có chuyện gì?”
Lý Na ngập ngừng vài giây
“Là… chuyện liên quan đến Trần Hạo.”
“Anh ta làm sao?”
“Anh ấy… dạo này tinh thần rất tệ. Sau khi mất dự án Hoa Đình thì bị công ty giáng chức.”
Tôi làm bộ kinh ngạc
“Thật à? Vậy thì tiếc thật.”
[Tiếc cái đầu cô! Mọi chuyện là do cô mà ra!]
“Không chỉ vậy, anh ta còn nợ một đống tiền. Tiền nhà, thẻ tín dụng, rồi cả mấy khoản vay khác…”
Thì ra là vậy. Trần Hạo sa sút, kéo theo cả cô ta xui lây.
“Thế thì có liên quan gì đến tôi?”
Lý Na cắn răng
“Lâm Vũ, tôi biết trước đây tôi sai. Tôi xin lỗi cô. Vậy nên cô có thể…”