Khi ta xách hai con thỏ trở về, Hoàng đế cũng vừa kịp trở lại.
Ôn Y Nhiên vội vàng chạy đến, chỉ tay vào đống thú săn:
"Tỷ nhìn xem, những thứ này đều là do muội săn được! Có nai, còn có cả hoẵng nữa. Tỷ ơi, lát nữa chúng ta ăn thịt nai nhé!"
"Muội thật giỏi. Ta chỉ săn được hai con thỏ mà thôi."
Hoàng đế bước tới, nhẹ nhàng trấn an ta:
"Hoàng hậu cũng đã rất giỏi rồi."
Hai kẻ này mặt mày rạng rỡ, trông như vừa trải qua một chuyện vui vẻ.
Ta nắm lấy tay Ôn Y Nhiên, khẽ mỉm cười:
"Đã bệ hạ khen thần thiếp giỏi, vậy thần thiếp muốn một phần thưởng."
Hoàng đế nghe vậy thì vui vẻ, cười lớn:
"Ồ? Hoàng hậu muốn gì, cứ nói ra để trẫm ban thưởng."
Ta khẽ nhíu mày, đôi mắt thoáng vẻ yếu đuối, giọng nói như nhuốm sự u buồn:
"Thần thiếp được thánh ân, vốn dĩ nên lấy đó làm mãn nguyện. Nhưng hậu cung rộng lớn, mỗi khi nghĩ về gia đình, trong lòng thần thiếp lại như thiếu vắng một thứ gì đó. Bệ hạ, xin hãy cho phép thần thiếp mời em gái mình vào cung ở cùng một thời gian."
Hoàng đế và Ôn Y Nhiên đều không giấu được sự vui mừng. Hoàng đế lập tức đồng ý.
Trong đầu ta nghe rõ ràng giọng Ôn Y Nhiên reo hò:
[Tuyệt quá! Tuyệt quá! Ôn Sơ Cẩm đúng là đồ ngốc, lại tự mình đưa ta vào cung. Hoàng đế chắc chắn sẽ bị ta mê hoặc đến thần hồn điên đảo, chẳng thèm đoái hoài đến nàng nữa!]
Nhưng nàng lại không biết, điều ta mong muốn chính là Hoàng đế không bao giờ chạm vào ta nữa. Chỉ cần nhìn hắn thôi cũng đã khiến ta buồn nôn tột cùng.
Đúng lúc này, Lục Vân Tiêu cưỡi ngựa trở về.
Hắn xuống ngựa, mang theo con mồi tiến tới trước mặt ta:
"Đây là quà mừng tân hôn của thần dâng lên Hoàng hậu. Mong Hoàng hậu không chê bai."
Ánh mắt chúng ta giao nhau giữa không trung. Trong đầu ta bất giác hiện lên cảnh tượng trong rừng khi nãy.
Ta nhẹ cắn môi, quay sang nũng nịu với Hoàng đế:
"Bệ hạ xem, ngay cả Thừa tướng cũng biết tặng con mồi để dỗ thần thiếp vui vẻ. Còn bệ hạ thì chẳng có chút biểu hiện nào. Thần thiếp giận thật rồi."
Hoàng đế bật cười ha hả, khẽ nâng cằm ta lên bằng một ngón tay:
"Trẫm chẳng phải đã đồng ý để muội muội nàng vào cung rồi sao? Được! Hôm nay trẫm vui, sẽ đi săn thêm vài con nai đem về tặng nàng!"
Ta khẽ liếc nhìn Lục Vân Tiêu qua khóe mắt, chỉ thấy hắn đứng yên, ánh mắt như muốn đốt cháy ta. Trong đầu hắn, giọng nói gầm lên:
[Ôn Sơ Cẩm, ngươi vừa mới cùng ta triền miên, quay lưng liền ân ái nũng nịu với kẻ khác. Ngươi đã quên ai mới là nam nhân của ngươi rồi sao?]
Ta cong môi cười nhẹ, tiễn Hoàng đế lên ngựa rời đi.
Sau đó, ta quay sang Lục Vân Tiêu, khẽ gật đầu:
"Đa tạ Lục tướng. Vậy Lục tướng mong muốn nhận được gì làm quà đáp lễ đây?"
Lục Vân Tiêu nhìn ta chăm chú, đôi mắt sâu thẳm ánh lên đủ loại cảm xúc: dục vọng, phẫn nộ, và cả ghen tuông, như một tấm lưới chằng chịt đang cố giam chặt lấy ta.
"Hễ là quà Hoàng hậu tặng, thần đều thích."
Ta cố ý cười yêu kiều: