9
Chiều hôm sau, tôi nhận được mấy đoạn video.
Mở ra xem — ồ, đúng là kịch hay.
Hà Hi tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch bị người ta lôi xềnh xệch ra khỏi khu chung cư; còn Tống Khải thì bị ấn xuống đất, chà sát không thương tiếc.
Chẳng bao lâu, cảnh sát cũng có mặt, hiện trường hỗn loạn một mớ.
Giữa đám ồn ào, một bà lão gào khóc thảm thiết, chửi Hà Hi là đồ tiện nhân, quyến rũ đàn ông hại chết con trai bà, lại còn chiếm đoạt trọn một trăm vạn tiền bảo hiểm nhân thọ của hắn; gọi cô ta là “Tây Môn Phu nhân – Phan Kim Liên đời nay”, phải bồi mạng cho con trai bà!
Tôi thật không ngờ, Cố Hiên ra tay nhanh đến vậy.
Hôm qua, khi tôi tới trường gây chuyện, Cố Hiên cũng có mặt, thậm chí còn nhặt được một tấm ảnh Tống Khải và mẹ cậu ta thân mật đến mức khó tách rời.
Khi mọi người đã giải tán, tôi ghé sát, hỏi nhỏ:
“Con thật sự không tò mò bố mình chết thế nào sao? Có biết chuyện tiền bảo hiểm nhân thọ của bố không? Nếu không thì mẹ con đâu có việc làm, lấy đâu ra tiền đưa Tống Khải đi ăn chơi hưởng thụ?”
Cậu ta sững người, rồi theo ánh mắt tôi nhìn sang tấm ảnh kia, toàn thân khẽ run.
Kiếp trước, từ hồi cấp hai, Cố Hiên đã bắt nạt Niên Niên, cuối cùng còn dồn con bé vào đường chết.
Vậy mà một kẻ như thế, dưới sự che chở của Tống Khải và Hà Hi, chẳng những không phải trả giá mà còn được đi du học, trở thành “thanh niên tài tuấn”, tương lai rộng mở.
Nó dựa vào cái gì?
Hà Hi dựa vào cái gì?
Tuổi này của Cố Hiên đang đúng lúc nổi loạn, trong lòng một khi đã gieo mầm nghi ngờ thì sẽ khao khát câu trả lời, dễ hành động bốc đồng.
Cậu ta chất vấn Hà Hi xem có phải bà và Tống Khải hại chết bố mình không, từ đó hai người xảy ra xung đột.
Dù hiện tại Cố Hiên sống với Hà Hi, nhưng quan hệ với ông bà nội vẫn không cắt đứt.
Khi ở chỗ Hà Hi không nhận được lời giải thích, lại cảm thấy bị oan ức, cậu ta tự nhiên sẽ tìm đến người mà mình tin yêu nhất — chính là ông bà nội.
Trong mắt Cố Hiên lúc này, họ mới là chỗ dựa an toàn và có thể cho cậu câu trả lời muốn biết.
Kiếp trước, khi Hà Hi và Tống Khải về quê mở cửa hàng quần áo, kinh doanh ổn định được ba bốn năm, cô ta từng gặp một rắc rối.
Ông bà nội Cố Hiên bất ngờ tìm đến, đòi cô ta giao ra khoản bảo hiểm nhân thọ của chồng, nếu không sẽ tố cáo cô ta giết chồng đoạt bảo hiểm.
Lúc đó tôi mới biết, Hà Hi từng lén mua cho chồng một gói bảo hiểm tai nạn với số tiền rất lớn.
Không lâu sau, chồng cô ta vì uống rượu rồi vô tình dùng thuốc kháng sinh Cephalosporin, dẫn đến mất mạng.
Hà Hi âm thầm lĩnh trọn số tiền bảo hiểm và tiêu xài cho bản thân.
Ban đầu, ông bà nội Cố Hiên còn nghĩ cô ta là người tốt — ly hôn rồi vẫn chịu nuôi con, nên không làm khó, còn mong cô ta tìm được người mới.
Quan hệ hai bên bề ngoài trông vẫn tốt đẹp.
Nhưng khi biết cô ta giấu nhẹm khoản bảo hiểm gần một trăm vạn, họ tức đến mức muốn liều mạng.
Họ thật sự đã đến đồn công an tố cô ta mưu sát chồng, nhưng vì cái chết đã xảy ra mấy năm, không có bằng chứng chứng minh, vụ việc cuối cùng rơi vào im lặng.
Tôi thì chưa từng tin đó là “tai nạn”.
Với bản chất ích kỷ của Hà Hi, tôi hoàn toàn nghi ngờ cô ta giết chồng để trục lợi bảo hiểm.
Cho dù cô ta vô tội, tôi cũng muốn khiến cô ta mang tiếng nhơ không rửa nổi.
Dù sao chuyện cô ta giấu khoản bảo hiểm với nhà chồng là sự thật.
Công nhận, chuyện uống rượu kèm Cephalosporin dẫn đến tử vong cũng có khả năng xảy ra — thời điểm ấy nhiều người thiếu ý thức, bệnh viện vẫn thường tiếp nhận những ca cấp cứu kiểu này.
Nhưng nếu cộng thêm khoản bảo hiểm một trăm vạn kia, thì “tai nạn” này lại quá mức… trùng hợp.
Vậy nên, cảnh sát đã đưa Hà Hi đi.
10
Vài ngày sau, Tống Khải trở về nhà với bộ dạng nhếch nhác, rõ ràng có ý muốn hàn gắn với tôi.
Trong lời nói hắn ra sức lấy lòng, hứa hẹn đủ điều, mà chẳng cần tôi phải bỏ ra một đồng nào.
Tôi biết, hắn đã nghe tin nhà tôi sắp được giải tỏa.
“Tại anh không chịu dứt khoát, tôi đã nhờ luật sư nộp đơn ly hôn rồi.”
“Cô nhất định phải tuyệt tình đến thế sao?” — hắn khom lưng, cả người như xẹp xuống.
Tôi nhìn hắn, chẳng buồn nói một câu.
Thấy tôi không lay chuyển, hắn nghiến răng rời đi.
Trước khi bước ra cửa, hắn liếc tôi bằng ánh mắt u ám, lạnh lẽo:
“Đừng hối hận!”
Không lâu sau, cảnh sát tìm được bằng chứng Hà Hi giết chồng.
Quả nhiên, cô ta ra tay với bố Cố Hiên là để lấy khoản bảo hiểm nhân thọ khổng lồ.
Hóa ra, Hà Hi tình cờ đọc được một vụ án giết vợ trục lợi bảo hiểm ở nước ngoài, cộng thêm việc căm hận thói bạo hành của chồng mỗi khi uống rượu, nên đã nghĩ ra một kế “một công đôi việc”: vừa trừ khử được gã chồng vũ phu nghiện rượu, vừa ẵm trọn số tiền bảo hiểm kếch xù.
Nhưng cô ta không ngờ mọi chuyện lại bại lộ nhanh đến vậy.
Hà Hi bị bắt, chờ tòa mở phiên xét xử.
Một hôm, tôi đi xin việc ở thành phố về, chưa kịp vào nhà thì chạm mặt Tống Khải đang có vẻ hoảng hốt.
Hắn vẫn kiên quyết không chịu ly hôn:
“Cung Bình, đừng tưởng tôi không biết, cô muốn ly hôn chỉ là để nuốt trọn tiền giải tỏa. Nói cho cô biết, không dễ thế đâu! Là của tôi, cô phải nhả ra hết!”
Tôi bật cười lạnh:
“Hồi cưới nhau, anh sợ người ta chê cười nên không chịu nhập khẩu về nhà tôi. Giờ trong sổ hộ khẩu chỉ có tôi và Niên Niên, nhà đất cũng như ruộng nương, chỗ nào có phần của anh?”
“…” — hắn biết rõ điều này nên im lặng, chỉ nhìn tôi với ánh mắt tối tăm khó đoán.
Tim tôi bất giác đập nhanh, chẳng biết hắn đang toan tính gì.
Cho tới một buổi chiều vài ngày sau, Niên Niên mãi không thấy về nhà.
Tôi hốt hoảng chạy khắp nơi tìm kiếm.
Tìm đến nửa đêm vẫn không có tung tích của con, tôi vừa đi vừa khóc giữa đường.
Trên đường về nhà có một đoạn đi qua rừng tre dùng làm nghĩa địa, âm u rợn người.