15.
Cuộc “tỉ thí” này kéo dài đến tận nửa đêm.
Chiến trường cũng từ chiếc trường kỷ chật hẹp… chuyển hẳn lên giường lớn.
Sau cùng, cuộc tấn công vô nhân đạo của Lục Tư Ngôn cuối cùng cũng kết thúc.Ta nằm rũ trong vòng tay hắn, đến nhấc ngón tay cũng không nổi.
"Ngươi là chó."
Ta rầu rĩ thốt lên, trong lòng uất ức không thôi.
Không là chó thì làm sao gặm cắn khắp người ta như thế chứ?
Lục Tư Ngôn nghe vậy thì lập tức nhận tội mà vẫn không quên tính sổ:
"Ừ, ta là chó, còn nàng là cún con."
Tức thật! Nhưng mà… ta không phản bác được.
Càng bực hơn, ta cúi đầu cắn mạnh một cái vào ngực hắn, Lục Tư Ngôn chỉ khẽ cười trầm:
"Cắn mạnh chút nữa đi, nàng đói à?"
Đáng ghét!Cái tên Lục Tư Ngôn quen thuộc lại quay về rồi!
Ta tức giận định quay lưng đi không thèm để ý tới hắn, mới xoay được nửa người đã bị kéo lại ôm vào lòng.
"Rồi rồi, ngoan nào, để phu quân ôm một chút đi."
Hắn… hắn dám gọi ta là “ngoan”?!Còn “phu quân” nữa là sao?!Làm như ta không giận ấy!
Ta vừa đỏ mặt vừa lầm bầm:
"Chàng nói không thích ta rồi, còn như vậy…"
Lục Tư Ngôn siết nhẹ vai ta, ánh mắt dưới ánh nến bập bùng tràn đầy dịu dàng:
"Là ta nói dối. Ta thích nàng, luôn luôn thích nàng."
Ta nghiến răng nhớ lại đêm hôm trước vì câu nói ấy mà ta mất ngủ cả đêm, càng giận hơn:
"Thế sao khi đó còn dám nói như vậy!"
Lục Tư Ngôn đưa tay véo nhẹ má ta, cười đầy thâm ý:
"Không nói thế, nàng định bao giờ mới chịu tỉnh ngộ?"
"Không tỉnh thì thôi, lại còn chẳng biết xấu hổ mà tới quyến rũ ta…Còn dám chọc ta điên lên, đúng là cô vợ nhỏ vô tâm!"
Nghe vậy… hình như… cũng có lý?Nếu không vì hắn nói câu đó, ta cũng chẳng nghĩ nhiều như thế…
Không đúng! Sai rồi!Không được để hắn dắt mũi!Ta suýt nữa rơi vào bẫy hắn mất!
"Mở lòng gì chứ! Ta nói… ta thích chàng rồi đấy!"
Lục Tư Ngôn bật cười khẽ, rồi cúi đầu cắn nhẹ lên vai ta.
"Lục khốn, thả ra!"
Hắn liếm nhẹ môi, ánh mắt nửa đùa nửa thật, nụ cười tà mị hiện rõ:
"Xem ra nương tử vẫn chưa hiểu rõ lòng mình.Không sao, chúng ta còn nhiều thời gian."
Khoan đã…
Chẳng lẽ ta nghe nhầm?Sao hắn lại nhấn mạnh chữ “thời” trong “nhiều thời gian” như thế?
Ta còn chưa kịp chất vấn thì Lục Tư Ngôn đã lại đè người xuống.
Quả nhiên là…
"Nhiều thời gian"... đúng theo nghĩa đen.
16.
Từ sau khi con chó họ Lục ăn mặn xong liền hóa thành Lục Chó Điên, ta quả thật không đỡ nổi nữa.
Nhân lúc Lục Tư Ngôn ra ngoài, ta lén lút chuồn về nhà mẹ đẻ.
Mà vừa về đến nhà, ta liền phát hiện một chuyện... động trời.
"Chẳng biết Giao Giao với Tư Ngôn sống với nhau ra sao rồi."
"Bà lo cái gì chứ, ta thấy Tư Ngôn đối với Giao Giao là tốt lắm rồi. Chỉ là con bé nhà mình đầu óc hơi mù mờ."
"Nhưng lòng ta cứ thấy bất an. Nhỡ Giao Giao biết chúng ta lừa nó, chẳng phải nó sẽ lật tung cái mái nhà này lên sao?"
Rầm!Ta đẩy cửa xông vào, giọng như sấm dội:
"Ta biết hết rồi! Giờ ta muốn lật mái nhà đây!"
"…Giao Giao?"
Cha mẹ ta quay phắt lại, mặt đầy chấn động.
Dưới sự tra hỏi không ngừng nghỉ của ta, cuối cùng họ cũng khai thật.
Từ đầu, hai bên đã bàn nhau gả ta cho Lục Tư Ngôn.Chỉ là… lo ta và hắn đều chậm tiêu không chịu nhận tình cảm, nên mới cùng nhau diễn màn kịch “Lục Tư Lễ bỏ trốn”.
Ta liền hiểu ra: chẳng trách hôm đó Lục Tư Lễ bỏ trốn, cả đám người lớn chẳng ai lo lắng gì.
Té ra là… cả nhà cùng nhau trêu đùa cảm xúc ta!
Tức đến mức ta xông tới chộp lấy bình trà tử sa cha ta yêu nhất, định đập một phát cho hả giận.
Cha ta vội nhào tới giành lại, mẹ ta thì vừa dỗ, vừa xoa lưng ta cho hạ hỏa.
"Được rồi Giao Giao, cha mẹ nhìn ra từ lâu rồi, con trong lòng có Tư Ngôn. Chỉ là hai đứa đấu quá quen tay, không ai chịu mở lời. Nếu lúc ấy bảo con lấy người khác, con vui nổi không?"
Nghe cũng có lý.Nhưng — dù sao cũng thấy… bị chơi một vố!
Ta chống nạnh, giọng kiêu ngạo:
"Để xoa dịu trái tim mong manh dễ vỡ của ta, ta quyết định…Ở lại nhà ba ngày!"
Mẹ ta lập tức đồng ý rối rít.
Nhưng… không hiểu sao, ta lại thấy bà đưa mắt nhìn cha ta, hai người cùng nở nụ cười bí hiểm.
Hừ.Lại định giở trò gì nữa đây?
17.
Lý tưởng thì đẹp đẽ, nhưng hiện thực lại rất tàn khốc.
Ta mới ở nhà mẹ đẻ được đúng một ngày, Lục Tư Ngôn đã mò tới tận cửa.
"Mau lên Giao Giao, Tư Ngôn tới rồi!" — mẹ ta gọi một tiếng rõ to.Không cho ta kịp trốn, bà đã tự tay đẩy Lục Tư Ngôn vào phòng ta.
"Thôi, hai đứa nói chuyện nhé~"
Trước khi đi, bà còn cẩn thận đóng cửa lại.
Ta: "…"
Thật ra, Lục Tư Ngôn từng vào phòng ta không biết bao nhiêu lần, nhưng không hiểu sao…
Lần này, ta bỗng thấy không được tự nhiên nữa.
Có lẽ bởi vì… giữa ta và hắn, cái gọi là "tình bạn trong sáng" giờ đã tan thành mây khói.
"Ngươi đến làm gì?"
Ta vừa mở miệng, vì căng thẳng mà giọng lại thành ra… gắt gỏng.
Nói xong liền hối hận.
Ai ngờ Lục Tư Ngôn không giận, chỉ bật cười khẽ, nụ cười khiến mặt ta nóng ran.
"Ngươi cười cái gì!?"
Hắn không đáp, chỉ bước vài bước đã áp sát ta, dang tay ôm chặt vào lòng.
Ta vùng vẫy như mèo bị vồ, càng giãy càng bị ôm chặt hơn.
"Ôi trời ơi, nương tử của ta sao mà đáng yêu đến thế?"
Lục Tư Ngôn ôm ta, thở dài đầy thỏa mãn.
Mấy lời hắn nói khiến ta nổi hết da gà, mặt mũi nóng bừng, muốn chui xuống đất.
"Đừng nói linh tinh…"
Hắn lại xoa xoa sau đầu ta, giọng dịu dàng đến mức nghe thôi cũng thấy ngứa tai.
"Ta nói thật đấy. Ta thấy nàng đáng yêu từ lâu rồi. Cười thì đáng yêu, giận cũng đáng yêu.Nhưng đáng yêu nhất vẫn là… lúc nàng nổi cáu với ta."
Ngài đây có phải là biến thái không vậy!?