1
Trước khi chế//t, tôi gọi điện cho Phó Cảnh Niên, chỉ muốn gặp anh ta một lần cuối.
Nhưng anh ta cáu kỉnh, giọng đầy chán ghét:
“Lâm Tịch Nguyệt, cô xong chưa hả?”
“Hôm nay là sinh nhật Thẩm Điềm, cô cố tình chọn đúng ngày này để phá chuyện vui của cô ấy phải không?”
Tôi cười gượng.
“Cảnh Niên, tôi nói với anh nhiều lần rồi, tờ chẩn đoán un/g th/ư đó là thật. Hôm nay tôi cảm thấy rất khó chịu, tôi… khụ khụ…”
Bên kia có tiếng gọi ngọt ngào:
“Cảnh Niên, lại đây nào, cùng em thổi nến!”
Anh ta chẳng buồn đáp lại tôi, lạnh lùng nói:
“Cô muốn chế//t thì cứ đi chế//t đi.”
Chưa dứt câu, đầu dây bên kia vang lên tiếng tút tút—anh ta dứt khoát cúp máy.
“Muốn chế//t thì cứ đi chế//t đi.”
Đó là câu cuối cùng anh ta để lại cho tôi.
Tôi nhìn màn hình tối om, môi khẽ nhếch lên trong im lặng.
Nói không rõ là đau lòng hay gì khác, có lẽ đã quá nhiều năm rồi, tôi đã chai sạn đến mức không còn cảm giác nữa.
Chúng tôi là vợ chồng thanh mai trúc mã, từ đồng phục học sinh bước vào lễ đường.
Lẽ ra phải là một cặp đôi ai ai cũng ngưỡng mộ.
Cho đến năm ngoái, tôi mới biết, bức thư tình năm đó, Phó Cảnh Niên gửi nhầm người.
Người anh ta yêu thật sự là bạn thân nhất của tôi, bạn cùng bàn của tôi — Thẩm Điềm.
Thẩm Điềm đúng như tên gọi, da trắng mắt to, lúm đồng tiền ngọt ngào, là hoa khôi trong trường, có vô số người theo đuổi.
Phó Cảnh Niên từng nói, Thẩm Điềm quá xinh đẹp, quá khó theo đuổi, anh ta không tự tin.
Tình cờ, tôi lại nhận được thư tình của anh ta, ngại ngùng gật đầu đồng ý.
“Lâm Tịch Nguyệt cũng không tệ, hơn nữa cô ta thân với Thẩm Điềm. Làm bạn trai cô ta thì mỗi ngày đều có thể gần gũi với Thẩm Điềm, quá tiện còn gì.”
“Ban đầu chỉ tính quen chơi một thời gian rồi chia tay, ai ngờ… Lâm Tịch Nguyệt thật ngốc.”
“Cô ấy đối xử với tôi thế nào, các cậu cũng thấy rồi. Tôi thật sự không nỡ làm cô ấy tổn thương.”
“Thế nên, đành cưới thôi. Là đàn ông, phải có trách nhiệm.”
Cảnh Niên cầm ly rượu, nói mấy câu đó với vẻ bất đắc dĩ mà phong độ, khiến đám bạn nhậu xung quanh trầm trồ:
“Phó tổng đúng là đàn ông tốt!”
“Có tình có nghĩa, có khí phách!”
Anh ta cười gượng:
“Đời này của tôi cũng chỉ vậy thôi. Nếu được làm lại, tôi mong mình có thể dũng cảm hơn.”
Có người khuyên, thôi đừng nghĩ nữa, dù sao cũng chưa chắc cưới Thẩm Điềm đã tốt hơn.
Ít nhất, tôi cùng anh ta gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, tính cách năng lực đều không chê vào đâu được.
Nụ cười bên môi Phó Cảnh Niên dần tắt.
“Cậu hiểu gì về Thẩm Điềm chứ?”
“Lâm Tịch Nguyệt chẳng có gì so được với cô ấy. Loại lời này, đừng để tôi nghe lần thứ hai.”
Tôi đứng ngoài cửa phòng bao, tay cầm tờ chẩn đoán un/g th/ư, không biết rốt cuộc mình nên buồn vì chuyện nào hơn.
2
Tôi là người chậm chạp trong tình cảm.
Nhiều năm kết hôn, Phó Cảnh Niên chưa từng tạo cảm giác lễ nghi, chưa từng tặng tôi món quà nào trong các dịp lễ.
Tôi tự an ủi mình: anh ấy là người thực tế, không quen lãng mạn.
Anh ta bận rộn xã giao, thường xuyên không về nhà.
Tôi lại nghĩ: đó là vì sự nghiệp của chúng tôi.
Anh ta độc miệng, luôn chê tôi mặc xấu, chê eo tôi không thon, da tôi không trắng.
Tôi cười trừ, tự nhủ: đàn ông thẳng tính là thế, chẳng biết ngọt ngào.
Tôi thay anh ta viện đủ lý do, che giấu những dấu hiệu anh không yêu tôi, giả vờ bản thân đang sống hạnh phúc.
Nhưng cơ thể thì chẳng biết nói dối.
Bác sĩ nói, un/g th/ư ngoài yếu tố di truyền, còn là một căn bệnh của cảm xúc.