Mẹ chồng lập tức hét lên đầy kinh ngạc.
“Con trai, vợ con nói có thật không?”
Trần Nhiên ủ rũ gật đầu:
“Thời tiết nóng thế này, không mua điều hòa thì sao sống nổi.”
“Tại sao lại không sống nổi chứ?”
Nước mắt tôi rơi xuống, giọng cũng cố tình cao lên để tất cả mọi người đều nghe thấy:
“Hồi trước tôi đề nghị đổi điều hòa, mẹ không cho, còn bảo tôi hoang phí.”
“Anh cũng nói phải tiết kiệm, thế mà giờ anh lại tự ý mua, chẳng thèm bàn với tôi hay mẹ.”
Ánh mắt mấy bà hàng xóm đều lộ rõ sự ngạc nhiên.
Mặt Trần Nhiên đỏ bừng, cuống quýt kéo tay tôi:
“Em nhỏ tiếng thôi, chẳng phải anh cũng bất đắc dĩ sao?”
“Bất đắc dĩ thì được quyền tiêu tiền phung phí à?”
Tôi hất tay anh ra, cố tình cao giọng:
“Hồi trước tôi chỉ mua miếng thịt, anh đã bảo tôi phá của. Đến lượt anh mua thì lại thoải mái thế đấy!”
Mẹ chồng vội lên tiếng hòa giải:
“Con trai, con cũng nên bàn với chúng ta một tiếng.”
“Nhưng mà nó cũng vì cái nhà này thôi.”
“Vì cái nhà mà được quyền phá của sao?” – Tôi nhìn thẳng mẹ chồng, giọng đầy ấm ức.
“Trước đây hễ tôi mua gì cũng bị nói hoang phí. Giờ Trần Nhiên tiêu cả đống tiền, mẹ lại chẳng ngăn cản?”
“Chẳng lẽ chỉ có tôi tiêu tiền mới gọi là hoang phí, còn anh ta thì là hợp lý sao?”
Nghe tôi nói, hàng xóm lập tức bàn tán xôn xao.
Trần Nhiên đứng giữa đám người, mặt lúc đỏ lúc trắng, muốn giải thích mà chẳng biết nói gì.
Mẹ chồng xưa nay luôn than phiền tôi không biết lo toan, phung phí tiền của.
Vừa nãy còn oán trách tôi mua điều hòa, vậy mà giờ con trai bà mua thì lại im lặng.
Tôi vừa khóc lóc tố cáo như vậy, ánh mắt hàng xóm nhìn hai mẹ con họ đều đầy khác lạ.
Mẹ chồng chịu không nổi, mất mặt đến mức hoảng loạn, vội kéo Trần Nhiên bắt anh đem điều hòa trả lại.
Trần Nhiên chẳng còn cách nào, đành phải làm theo.
Không có điều hòa, Trần Nhiên trằn trọc cả đêm, nóng đến mức một buổi tối phải vào nhà tắm dội nước lạnh mấy lần.
Hôm sau, anh sốt cao.
10
Cứ thế nửa tháng sau, nhà bỗng mất điện.
Trần Nhiên đứng dậy kiểm tra cầu dao, bật tắt mấy lần vẫn không được, cau mày:
“Có lẽ dây điện cháy rồi, phải gọi thợ điện đến sửa.”
“Gọi gì mà gọi!”
Mẹ chồng lập tức từ ghế bật dậy, giọng còn to hơn bình thường:
“Chẳng phải chỉ là chuyện điện đóm thôi sao, tự sửa là được.
Mời thợ đến ít nhất mất năm chục, phí của giời.”
Câu này, y hệt như kiếp trước.
Khi đó dây điện hỏng, tôi muốn gọi thợ, bà cũng ngăn cản.
Tôi lo nguy hiểm nên kiên quyết bắt Trần Nhiên đi mời thợ.
Nhưng kiếp này, tôi ngồi ngay bên cạnh phụ họa:
“Đúng rồi, anh tự sửa đi. Vừa tiết kiệm, cần gì phí tiền.”
Trần Nhiên không dám cãi lại mẹ, đành cắn răng lôi mấy đoạn dây thừa và đồ nghề ra.
Tôi ngồi trên sofa, im lặng theo dõi.
Anh vừa bị mẹ thúc giục vừa loay hoay với ổ điện.