Rất nhanh sau đó, anh chuyển trả lại đúng số tiền ấy vào tài khoản tôi, kèm theo ghi chú: 【Gửi nhầm】.
Được thôi.
Tôi lặng lẽ vào Alipay, đóng hẳn thẻ tình thân.
Thật ra tôi với Bi Trần, vốn không phải kiểu người cần dùng đến “thẻ tình thân”.
Lúc mở thẻ, tôi chỉ muốn gắn chúng tôi lại với nhau – như một kiểu gia đình đặc biệt.
Chỉ không ngờ… lại thành ra trò hề thế này.
Khi tôi mở cửa bước vào nhà, Bi Trần cũng vừa gọi vào máy tôi.
Chúng tôi đứng khựng lại trong vài giây ngượng ngùng, anh cau mày cúp máy, sải bước tiến lại.
“Em đi đâu đấy? Em có biết một mình ra ngoài giữa đêm nguy hiểm thế nào không?”
“Tôi ở công ty chờ anh suốt.”
Tôi bình thản nói ra sự thật, xoay người thay dép đi trong nhà.
Bi Trần nghẹn họng.
Mãi lúc đó anh mới nhớ ra – là anh bảo tôi ở công ty chờ.
Nhưng tan ca xong, Bạch Du cứ nằng nặc đòi ăn lẩu Haidilao, anh liền quên béng tôi luôn.
Chỉ là ba chữ “xin lỗi”, anh mãi không thốt ra được.
Một lúc sau, anh chỉ nói: “Lần sau anh mà quên, em gọi điện cho anh.”
“Tôi gọi thì anh sẽ đến à?”
Câu hỏi buột miệng khiến cả hai đều sững lại.
Tôi lập tức xua tay như không để tâm: “Tôi biết anh bận, nên tự bắt xe về thôi. Không cần áy náy đâu.”
Nhưng càng như thế, Bi Trần lại càng không vui.
Anh nói: “Phù Dung, em hình như… không còn giống trước nữa.”
“Ừ.” Tôi đáp khẽ. Sợ câu trả lời ấy quá nhẹ, tôi nói thêm: “Con người rồi cũng phải trưởng thành. Cãi vã chỉ khiến đôi bên thêm mệt. Tôi hiểu rồi.”
Anh nhìn tôi thật lâu, cuối cùng chỉ gật đầu: “Em nghĩ thông được là tốt. Tắm rồi đi ngủ đi.”
Tôi ngoan ngoãn tắm xong đi ra, thì thấy Bi Trần đã nằm trên giường chính.
Tôi hít sâu một hơi, quay người đi ngay: “Vậy tối nay tôi ngủ phòng phụ.”
“Quay lại đây.”
Thấy tôi đứng yên không nhúc nhích, Bi Trần bước tới kéo tôi lên giường.
“Anh có làm gì em đâu, sợ gì chứ?”
“Hai người nằm gần nhau, dễ va vào vết thương.”
Nghe tôi nói vậy, anh mới dịu mặt, vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.
“Ngủ đi.”
Tôi cắn môi, cố nín thở, chẳng dám động đậy. Cố không nghĩ đến chuyện – cánh tay này, từng ôm lấy Bạch Du.
Chờ anh ngủ say, tôi mới rón rén rút khỏi vòng tay ấy, thở phào nhẹ nhõm.
Tôi dành cả ngày hôm sau để bàn giao hết công việc.
Đồ đạc ở chỗ làm cũng chuyển hết cho người kế nhiệm.
Trước khi rời khỏi công ty, tôi thông báo ở sảnh chính: tối nay mời mọi người ăn một bữa.
Đám đồng nghiệp hò reo vui vẻ, thi nhau chúc tôi và Bi Trần sớm “về chung một nhà”.
Tôi nghĩ… có lẽ sẽ mãi là một tiếc nuối thôi.
Về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Đống mỹ phẩm không rõ nguồn gốc do Bi Trần mua được tôi gom sạch, ném vào thùng rác.
Lật tung hết album hình cũng chỉ tìm được đúng hai tấm chụp chung.
Tôi bật cười, xé chúng ra, rồi đốt sạch.
Tối hôm đó, tôi ngồi đợi rất lâu ở nhà hàng đã đặt.
Không một ai đến.
Lúc tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân sống quá vô hình, thì Tiểu Nguyệt – cô em trong phòng – nhắn tin:
【Chị ơi, tổng giám Bi bảo cả phòng đi mừng thư ký Bạch chính thức nhận việc. Mà em không thấy chị đâu?】
Trong khoảnh khắc ấy, còn gì cần phải hiểu thêm nữa?
Tôi không giải thích, chỉ đáp lại:
【Không sao, các em cứ vui vẻ, ăn uống thoải mái. Về sau, mọi việc hanh thông!】
Tôi đặt điện thoại xuống, gọi phục vụ mang lên một phần gan ngỗng và một chai rượu vang.
Tôi ăn đến khi nhà hàng dọn hàng, mới thong thả đứng dậy rời đi.
Xem như, tôi đã tạm biệt.
Rạng sáng hôm sau, tôi kéo vali ra sân bay.
Trước giờ lên máy bay, tôi gửi cho Bi Trần một tin nhắn:
【Bi Trần, tình yêu đã hóa tro tàn, nên tôi không cần anh nữa. Từ nay, không gặp lại!】
Gửi xong, tôi tắt nguồn điện thoại, ném luôn vào thùng rác.
Khi máy bay hạ cánh, vừa khéo là lúc mặt trời mọc.
Ánh nắng chưa xuyên qua tầng mây, nhưng đã kịp nhuộm bầu trời bằng những vòng sáng rực rỡ.
Như thể mặt trời sắp chọc thủng tầng mây, bật tung ra ngoài.
Cứng cỏi, kiên cường đến lay động lòng người.
Bình minh – là một khởi đầu mới.
Một điềm lành!
Khi ánh nắng ban mai rọi lên mặt tôi, máy bay cũng vừa dừng hẳn.
Vừa ra khỏi cửa kiểm soát, tôi đã thấy thằng em “vô dụng” của mình nhảy nhót giữa đám đông.
“Chị! Bên này! Bên này!”
Tôi bước lại, không chút khách khí gõ một cái lên trán nó.
“Lớn đầu rồi, đàng hoàng chút coi.”
Nó hét ầm lên như bị đánh chết, làm tôi phì cười.
Sau đó, nó dang tay ôm chầm lấy tôi, mắt hoe đỏ.
Tôi chẳng nói gì, ôm nó một cái thật chặt.
Tám năm qua, tôi gác lại công ty, gác lại ba mẹ, chạy theo cái gọi là “hạnh phúc” ở xứ người.