1.
Lúc nhìn thấy cái vòng cổ đó, tôi chết sững.
Nó dày hơn hẳn vòng cổ thú cưng bình thường.Chất liệu là thép không gỉ, bóng loáng.Chốt khóa nằm ở đầu mối, được hàn liền với một sợi xích sắt dài.Đầu còn lại của xích cũng có một chiếc khóa nhỏ.
Vấn đề là... nhà tôi đâu có nuôi chó.
Chồng tôi, Giản Chí Văn, hồi nhỏ từng bị chó cắn, từ đó cứ nhìn thấy chó là tay chân run rẩy như gặp ác mộng. Anh ta tuyệt đối không bao giờ cho chó lên xe mình.
Hơn nữa, ai mà đàng hoàng lại đi đeo cho chó cái vòng cổ kiểu này chứ?
Điều kỳ lạ hơn là, cái vòng cổ đó được giấu cực kỳ kín – sâu trong khe nhỏ bên dưới ghế lái.
Nếu không phải tôi vừa nằm sấp tìm khuyên tai rơi mất, thì chắc suốt đời cũng chẳng phát hiện ra.
Càng nghĩ càng thấy bất ổn.
Tôi rút điện thoại ra, chụp ảnh chiếc vòng và tìm kiếm bằng hình ảnh.
Chỉ một giây sau, khi màn hình nhảy đến kết quả, tôi suýt nữa ném bay cái điện thoại.
Cái gì đây...
Là vòng cổ dành cho người?!Mà còn là hàng đặt làm riêng!
Phản ứng đầu tiên trong đầu tôi là:Không thể nào là của Giản Chí Văn.
Chúng tôi kết hôn đã bảy năm, con cũng năm tuổi rồi.Tôi quá hiểu anh ta là kiểu người thế nào.
Trong chuyện kia, anh ta bảo thủ đến nỗi chỉ cần đổi một tư thế thôi là đã đỏ mặt nói năng ấp úng.
Một người truyền thống như vậy, sao có thể dính đến thứ này?
Nhưng như vậy thì câu hỏi mới xuất hiện:
Nếu cái này không phải của Giản Chí Văn...Vậy, là của ai?
Giản Chí Văn sao lại có mấy người bạn bệnh hoạn đến vậy?
Tôi nhất định phải truy ra kẻ đứng sau chuyện này.
Thế là tôi bật máy quay hành trình trong xe lên kiểm tra.
Nhưng màn hình hiện rõ dòng chữ: [Thẻ nhớ đã đầy].
Đoạn video cuối cùng dừng lại từ ba tháng trước, lúc Giản Chí Văn đưa con đi học mẫu giáo.
Xem ra anh ta đã tắt chức năng ghi hình vòng lặp từ lâu mà không biết.
Đàn ông đúng là vô tâm.Làm gì cũng cẩu thả.
May mà dạo gần đây không có chuyện gì lớn, nếu không thì đúng là toi rồi.
Tôi bật lại chức năng quay vòng lặp, đồng thời cài đặt chế độ tự động sao lưu video vào điện thoại của tôi.
Xong xuôi mọi thứ.
Tôi chụp ảnh cái vòng cổ lại, rồi cẩn thận đặt nó về chỗ cũ.
Lát nữa lên nhà...
Tôi sẽ tìm Giản Chí Văn nói chuyện cho ra nhẽ.
2.
Vừa đẩy cửa bước vào nhà,tôi đã thấy Giản Chí Văn dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, lảo đảo đi ra khỏi phòng.
“Vợ ơi, sáng sớm em đi đâu đấy?”
Tôi vừa thay giày vừa hờ hững đáp:“Đưa con qua chỗ mẹ anh.”
“Cái gì? Em đi bằng gì cơ?”
Giọng anh ta bỗng dưng cao vút, khiến tôi giật bắn cả người.
Câu hỏi gì nghe sai sai thế nhỉ?
“Thì... đi ô tô chứ sao. Sáng sớm thế mà lại bắt con đứng ven đường bắt taxi chắc?”
Vừa nghe xong câu đó, sắc mặt Giản Chí Văn tối sầm lại.Giọng anh ta trĩu xuống, đầy vẻ gượng ép và không hài lòng.
“Vợ à, sao em lại động vào xe anh mà không nói trước một tiếng?”
Một cơn giận vô danh lập tức trào lên trong ngực tôi.
Hôm nay là cuối tuần hiếm hoi được nghỉ.Tôi vốn định ngủ nướng một trận cho đã.
Ai ngờ trời còn chưa sáng hẳn, mẹ chồng đã gọi điện đến, bảo là nhớ cháu đến nỗi ăn không nổi, nhất định phải đưa con sang ngay sáng nay.
Giản Chí Văn thì nằm bên cạnh ngủ say như heo chết.
Dạo này anh ta hay đi làm về muộn, tôi cũng nể tình không nỡ gọi dậy.
Thế là tự mình dỗ đứa con còn ngái ngủ dậy, mặc đồ, thu dọn cặp sách, đến cả ngụm nước cũng chưa kịp uống đã vội vàng chạy đi.
Rồi giờ về nhà...Lại bị tra hỏi?
Cái thái độ đó ai mà chịu cho nổi chứ?!
Tôi tức đến mức tay chân run bần bật.
“Giản Chí Văn, ý anh là tôi phải gọi điện báo cáo xin phép anh trước hả?
Tôi thấy hôm qua anh tăng ca đến ba giờ sáng mới về, định để anh ngủ thêm một chút, thế mà cũng sai à?”
Có lẽ lúc này Giản Chí Văn mới nhận ra mình vừa nổi nóng vô cớ.
Anh ta vội vã đưa tay ôm vai tôi, giọng gấp gáp giải thích:
“Vợ ơi, anh không có ý đó đâu…”
Ánh mắt lại liếc nhanh về phía chìa khóa xe tôi vừa đặt lại ở kệ giày.
“Anh chỉ là lo cho em thôi, em ít khi lái xe… anh thật sự chỉ lo cho sự an toàn của hai mẹ con mình.”
Tôi hất tay anh ta ra, im lặng không nói.
Anh ta lập tức chắp tay trước ngực làm bộ cầu xin, vẻ mặt tội nghiệp như thể mình là nạn nhân trong câu chuyện.
“Vợ à, anh ngủ mơ màng quá… tha cho anh lần này đi mà?”
Nhìn cái dáng vẻ khúm núm đó của anh ta…
Tôi cũng bớt giận được phần nào.
Thôi vậy.
Không thèm đôi co nữa.Dù sao tôi còn một chuyện quan trọng hơn cần hỏi.
Tôi vừa định lên tiếng nhắc đến chuyện cái vòng cổ…
Thì Giản Chí Văn lại lên tiếng trước.
“À… vợ này, em… em không đụng vào thứ gì khác trong xe của anh chứ?”
Nghe câu đó xong—
Trái tim tôi bỗng trĩu xuống.
Giản Chí Văn… rốt cuộc anh có tật giật mình gì đấy?
3.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Không. Mà sao vậy? Trong xe có giấu người chắc?”
Lông mi Giản Chí Văn khẽ rung mấy cái, ánh mắt lập tức né tránh tôi.Ngón tay cái bên trái bắt đầu miết nhẹ lên ngón trỏ –Một động tác nhỏ chỉ xuất hiện mỗi khi anh ta căng thẳng.
“Haha… vợ à, em hài hước ghê á.”Anh ta cười khan, chẳng vui vẻ gì.
“Chỉ là hôm qua tan làm vội quá, mấy tài liệu quan trọng còn để trên xe.Miễn là em không đụng vào là được rồi.”