Phú quý hiểm trung cầu.
Kiếp trước hắn nói câu ấy, ta tưởng hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần đối diện hiểm họa.
Nhưng nhìn biểu cảm của hắn lúc này…
Hắn hoàn toàn chưa từng nghĩ đến ngày hôm nay.
Sau kinh hoàng, hắn chỉ biết quỳ xuống van xin.
“Phò mã, ta sai rồi… xin ngài rộng lượng tha cho ta… ta nhất thời hồ đồ, không cố ý mạo phạm…”
Tần Tại Dã không thèm nhìn hắn một cái.
Hắn biết không còn hy vọng, bèn quay sang cầu xin công chúa.
“Công chúa, ta một lòng thật tâm với người, xin cứu ta… Chúng ta từng ân ái bao lâu nay, xin người cứu ta… Ta sau này sẽ hầu hạ người, làm chó, làm mèo cũng được…”
Lúc này, hắn ngay cả chút tôn nghiêm cuối cùng cũng bỏ.
Bản năng cầu sinh còn mạnh hơn tất cả.
Công chúa hoảng loạn, lại đá hắn một cước, “Nô tài đáng c.h.ế.t, nói năng bậy bạ! Bản cung phải thay phò mã dạy dỗ ngươi.”
Nói rồi liền rút dao.
Nhưng bị Tần Tại Dã chặn lại.
Hắn đã hứa với ta — Trương Hy Phú thuộc về ta xử lý.
Trong ngục, ta nhìn thấy Trương Hy Phú.
Hắn nằm bệt trên đất, m.á.u chảy thành vũng, hơi thở như có như không.
Thấy ta, trong mắt hắn lại lóe lên ánh sáng, “Nhược Yên… ngươi đến cứu ta đúng không? Ta biết ngươi đối ta tốt nhất… ngươi cứu ta đi…”
“Sau này ta nhất định đối tốt với ngươi… chúng ta sẽ sinh con… ngươi không phải thích con gái nhất sao… chúng ta sinh một đứa con gái được không…”
Cảnh tượng kiếp trước hắn m.ổ b.ụ.n.g ta hỏi tội hiện về rành rành trước mắt.
Ta chỉ may mắn rằng lúc ấy mình không thật sự có thai.
Giờ ta cong môi cười, “Ta dĩ nhiên sẽ đối tốt với ngươi.”
“Những gì ngươi từng gieo lên ta… ta sẽ trả lại gấp bội.”
Đến khi cận kề cái c.h.ế.t, hắn lại có được ký ức tiền kiếp.
“Nhược Yên… là ta sai rồi… đừng g.i.ế.c ta…”
“Ta không nên ham phú quý… lại đối đãi với ngươi như thế… ta thật sự biết sai rồi… cho ta một cơ hội…”
Hắn tuyệt vọng giãy giụa dưới đất, giống hệt ta kiếp trước.
Kiếp trước, hắn bỏ t.h.u.ố.c vào cơm ta khiến ta hoàn toàn mất lực, nằm bất động để hắn rạch bụng.
Ta cũng đã từng như vậy, cầu xin hắn buông tha một mạng.
Lưỡi d.a.o của ta chậm rãi lướt qua da thịt hắn.
“Ông trời đã cho ngươi một cơ hội rồi, phải không? Nếu đời này ngươi chịu từ bỏ lối đi cầu quyền bợ quý, sao lại ra nông nỗi này?”
“Phú quý hiểm trung cầu… lẽ ra ngươi phải nghĩ đến ngày này.”
Đáng tiếc, hắn đã không thể nói một lời.
Mắt trợn to, đầy không cam lòng.
Đáng tiếc — không cam lòng thì được gì đây?
Bầy ch.ó hoang ngoài ngục xông vào, xé xác hắn mà ăn.
Bao nhiêu không cam lòng, đều vào bụng ch.ó cả.
Rời khỏi đại lao, trời vẫn âm u, nhưng ta rõ ràng nhìn thấy ánh sáng phía sau tầng mây.
Lần này, vì đê điều được xây sớm, không có ruộng vườn nhà cửa bị phá.
Cũng không có binh sĩ c.h.ế.t chìm bởi lũ lụt.
Hoàng thượng kinh hỉ, hỏi Tần Tại Dã muốn ban thưởng gì.
“Hạ thần muốn cùng công chúa hòa ly, xin bệ hạ chuẩn tấu.”
Văn võ bá quan xôn xao.
Phiêu Kỵ tướng quân có công lao hiển hách, nay lại lập đại công.
Mà thưởng hắn muốn — lại là không cần danh hiệu phò mã.
Hoàng thượng không hỏi lý do, chỉ suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
Những việc công chúa Lâm An đã làm, người làm phụ hoàng sao không biết?
Chỉ là trước nay vẫn dung túng.
Giờ hòa ly — là cách tốt nhất.
Công chúa Lâm An đối chuyện hòa ly chẳng mấy để tâm.
Đối với phò mã này, nàng chưa từng có chút tình cảm.
Nàng cao ngạo quen rồi, nay bị nói hòa ly trước mặt mọi người, không chỉ mất mặt, còn mất đi một nam sủng vừa ý.
Nàng không thể làm gì Tần Tại Dã, nhưng với thủ đoạn của nàng, chẳng mấy chốc đã tra ra ta.
Quán đậu phụ của ta vừa mở, lập tức bị lật tung.
Nàng giẫm mạnh lên những khối đậu phụ ta vừa hấp chín, bóp cằm ta, “Được lắm, ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta. Dám bày kế với bản cung, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá.”
Ta nhìn thẳng vào nàng, không chút sợ hãi.