14.
Ngày Triệu Tổng đốc bị áp giải vào ngục, ta đứng từ xa nhìn lại.Chỉ thấy hắn thần trí điên loạn, trông như đã mất nửa phần tỉnh táo.
Sau đó, Lâm phu nhân tới thăm ta, giọng điệu nhàn nhạt mà mang theo nỗi u uất:
“Hắn… cuối cùng cũng sắp chết rồi.”
Ta khẽ hỏi:
“Phu nhân chẳng phải đã phản đối kế sách của ta sao?”
Lâm phu nhân nhạt nhẽo cười, mang theo chút cay đắng:
“Ban đầu quả thực ta phản đối. Dù sao, đại nữ nhi của ta còn đang đàm hôn sự, tiểu nhi tử sắp dự hương thí. Chúng nó không thể vào đúng lúc này mà mất phụ thân.”
Bà dừng lại, đôi môi mím chặt, giọng trầm xuống:
“Nhưng ta đã đánh giá thấp sự hẹp hòi, thù dai của tên Triệu cẩu thí ấy.”
Ta giật mình.Lâm phu nhân – một vị tiểu thư thượng đẳng, thế mà lại đem trượng phu mình so với… “cẩu thí”.
Trong mắt bà vụt lên ánh hận thù:
“Hắn nhớ chuyện ta từng kéo nàng một tay, liền xông vào phòng ta đập phá. Đại nữ nhi của ta đứng ra chắn cho ta, nói vài câu cứng giọng với hắn. Hắn lập tức đánh con bé một cái, khiến tai nó điếc hẳn.”
Giọng bà lạnh đi mấy phần:
“Hắn không dám đánh ta, bởi cha anh ta ta đều ở thành Nam Kinh, lại đều là người quyền cao chức trọng.
Nhưng đánh con gái ta thì khác, đó là “quản giáo hài tử”, phụ huynh chẳng thể nói gì.”
Ánh mắt bà thêm phần u uất:
“Ta cùng hắn cãi nhau một trận lớn, hắn liền lập tức tìm người, định đem nữ nhi của ta gả cho một thuộc hạ đã cưới hai lần vợ đều chết yểu.”
Ta nghe mà lạnh sống lưng, tim đập dồn dập.
“Trước kia hắn chẳng phải rất kính trọng phu nhân sao?”
Lâm phu nhân chỉ thản nhiên đáp, giọng điệu như gió quét ngang bờ đê:
“Triều đình đấu đá kịch liệt, hôm qua phụ thân ta bị giáng chức. Hắn lập tức lộ nguyên hình.”
Một nữ nhân cao quý như Lâm phu nhân, lại trở nên bất lực khi đối diện một phu quân phát điên.
Bà quay sang nhìn ta, khóe môi nhếch nhẹ:
“Ngươi có muốn biết… ta đã làm thế nào không?”
15.
“Ta bảo với hắn rằng, ngươi đã tới, nói với ta — tất cả đều là màn tự diễn của Vệ Huyện lệnh, chỉ để khiến hắn thân bại danh liệt.”
Lâm phu nhân mỉm cười nhàn nhạt, tay khẽ vuốt nếp váy:
“Rồi ta lại dỗ hắn uống một chén trà pha thứ thuốc khiến người ta kích động.”
“Vậy nên, hắn đã ra tay, hành hạ Vệ Huyện lệnh đến chết.”
Bà khẽ thở dài, trong giọng nói xen lẫn chút tiếc nuối:
“Chỉ tiếc, con trai ta tạm thời không thể đính hôn, cũng chẳng thể đi thi.”
Lâm phu nhân lại thong thả thở ra một hơi, nụ cười có chút nhẹ nhõm:
“Thôi, cũng chẳng sao. Cục cưng kia (chỉ Triệu Tổng đốc) tuy có chút tác dụng, nhưng thực sự quá bẩn thỉu.”
Ánh mắt bà nhìn ta, như lưỡi dao mỏng lướt qua:
“Trịnh phu nhân, còn ngươi, vì sao lại tự tay hủy đi phu quân của mình?”
Ánh nắng vắt qua song cửa, lặng lẽ bò xuống từng thước gạch xanh, rồi trườn tới hiên, kéo bóng những khung cửa chạm trổ dài ra, mảnh như tơ.
Ta kể xong toàn bộ câu chuyện.
Lâm phu nhân gương mặt dần hiện lên nét hài lòng, mỉm cười:
“Ngươi rất hợp khẩu vị của ta. Đứa trẻ này… ta muốn làm nghĩa mẫu của nó.”
Ta khẽ cười, lễ phép đáp:
“Vậy xin đa tạ Lâm phu nhân.”
Bà nghiêng đầu, ánh mắt mang theo ý cười:
“Gọi thẳng tên ta là được rồi.”
Sau một hồi trò chuyện thẳng thắn với Lâm Đoan Thục, lúc trở về viện thì trời đã khuya.
Ta nhất thời không chú ý, bị vấp một cái, lảo đảo suýt ngã.
“Phu nhân cẩn thận, dưới chân có sỏi.”
Một bàn tay kịp thời đỡ lấy ta.
Là Mặc Trúc – tiểu tư bên cạnh Vệ Cảnh Chi.