8.
Càng gần đến kỳ thi tháng, tôi càng dốc toàn bộ tâm trí vào học hành.
Tôi nghĩ, ở trong trường thì Phó Thăng không làm gì được tôi đâu, nên cũng dần buông lỏng cảnh giác.
Sáng hôm đó, như thường lệ, tôi vừa ăn bánh mì vừa bước vào lớp.
Nhưng vừa vào đến cửa, cả lớp lập tức im phăng phắc không khí quái lạ đến mức khiến người ta thấy rợn sống lưng.
Tôi đi về chỗ ngồi, nghiêng đầu hỏi học bá bên cạnh:“Có chuyện gì vậy?”
Cậu ấy buông bút xuống, nhỏ giọng đáp:“Cậu xem diễn đàn trường đi.”
Tôi vội mở app, vào thẳng diễn đàn sinh viên ngay trên trang chủ, một bài đăng đã được ghim lên đầu.
Là một tấm ảnh bị làm mờ một cô gái toàn thân ướt sũng.
Dù có làm mờ, nhưng người quen nhìn vào vẫn có thể nhận ra… là tôi.
Tôi nhớ rất rõ, hôm đó tôi không mang theo ô, quần áo lại mỏng, sau khi bị ướt thì phần áo lót bên trong lộ khá rõ.
Bức ảnh chụp từ sau lưng không nghi ngờ gì nữa, là ảnh lén chụp.
Nhưng chưa dừng lại ở đó còn có mấy tấm tôi chu môi tạo dáng, mặt làm trò đáng yêu.
Cũng bị đăng lên, cũng là kiểu làm mờ cho có nhưng ai cũng nhìn ra là tôi.
Những bức ảnh đó đều là khi tôi còn là “chó săn” cho Phó Thăng, bị cậu ta dụ dỗ chụp lại.
Tôi lướt qua một lượt tổng cộng hơn mười tấm ảnh, đủ loại.
Bài đăng được đăng lên lúc mười giờ tối hôm qua, đến giờ đã leo lên top 1 hot nhất diễn đàn.
Bên dưới là hàng trăm bình luận toàn những lời thô tục nhắm thẳng vào tôi:
【Con nhỏ này đúng là lẳng lơ thật đấy!】【Chẳng phải là con bé lớp 11C, Lý Tư Tư sao? Cái đứa từng bám riết lấy Phó Thăng như cái đuôi ấy!】【Nhìn mặt mũi cứ tưởng ngoan hiền trong sáng, ai ngờ sau lưng lại là một con hồ ly tinh thứ thiệt!】
...
Tất cả đều là lời nhục mạ.Không một câu bênh vực.Không một ai hỏi chuyện thật sự là gì.
Tôi càng đọc, tay càng run, tim càng thắt lại không phải vì xấu hổ, mà là tức giận.
Tôi quay phắt đầu lại, nhìn về phía sau.
Phó Thăng vẫn đang ngồi vắt chân cười nhếch mép.Thấy tôi nhìn, cậu ta đắc ý nhếch môi, làm khẩu hình:“Tan học gặp.”
Tôi siết chặt nắm tay.
Tôi không nhớ rõ hồi đó mình đã bị cậu ta dụ chụp bao nhiêu kiểu ảnh.Nhưng tôi hiểu quá rõ Phó Thăng là kẻ thù dai, cực kỳ có tâm cơ.
Nếu tôi không chịu xuống nước với hắn, không chấp nhận những “yêu cầu ngầm”, thì không biết hắn còn định tung thêm những gì lên mạng.
9.
Buổi chiều trong giờ học tự chọn, học bá cứ như muốn nói lại thôi.Cuối cùng, cậu ấy vẫn không nhịn được:
“Người trong mấy bức ảnh trên diễn đàn… là cậu à?”
Tôi gật đầu, định mở miệng giải thích.
Cậu ấy khẽ nhíu mày khiến tôi có chút bối rối.
Chẳng lẽ… cậu ấy cũng cho rằng tôi là kiểu con gái "lẳng lơ buông thả" như mấy lời trên mạng?
Nhưng giây tiếp theo, học bá đột ngột đập tay lên ngực cam đoan:
“Cậu yên tâm, tớ có một người bạn học ngành công nghệ thông tin. Tớ sẽ nhờ cậu ấy tra ra ai là người đăng bài.”“Chuyện này tớ cũng đã báo với thầy chủ nhiệm rồi, thầy sẽ xử lý. Cậu không cần lo gì cả!”
Tôi cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.
“Cho nên, đừng để tâm nữa. Tập trung học hành là được rồi.”
Nói xong, cậu ấy tiện tay… ném cho tôi một xấp ngữ văn 5-3.
Lúc đó tôi thật sự muốn khóc. Nhưng không phải vì xúc động nữa.
10.
Buổi tối, sau giờ học thêm, đợi đến khi lớp học vắng bóng người, tôi mới lặng lẽ bước theo Phó Thăng ra khỏi lớp.
Cậu ta dẫn tôi đi về phía rừng cây nhỏ cạnh sân thể dục nơi âm u, vắng người và không có camera.
Phó Thăng đút tay vào túi, đứng đó nhìn tôi từ trên cao, ánh mắt đầy vẻ đắc ý và khinh thường:
“Lý Tư Tư, ghê đấy! Đến cả đám đầu gấu cũng chẳng làm gì được cô!”
Cuối cùng cũng tự mình thừa nhận. Rất tốt. Đỡ mất công tôi gài bẫy.
Tôi cố ý làm ra vẻ yếu đuối, giọng run rẩy:
“Tại sao cậu lại làm vậy? Sao không chịu buông tha cho tôi? Cậu có biết mấy tên côn đồ đó suýt nữa đã làm gì tôi không?Cậu có từng nghĩ đến… danh dự và phẩm hạnh của một người con gái quý giá đến mức nào không?”
Ánh mắt Phó Thăng thoáng xao động, nhưng rất nhanh khôi phục vẻ kiêu căng:“Ai bảo cô dám chống đối tôi? Nếu cô cứ ngoan ngoãn làm ‘chó săn’ cho tôi, biết điều, nghe lời tôi có cần làm mấy chuyện này không?”
“Cô tự chuốc lấy cả đấy, còn trách ai?”
Tôi giả vờ sợ hãi, quỳ xuống trước mặt cậu ta.“Xin lỗi… là lỗi của tớ… Cậu có thể… xóa hết mấy tấm ảnh đó được không?”
Gương mặt Phó Thăng lộ rõ vẻ ghê tởm, giọng lạnh lùng:“Cô bảo tôi xóa là tôi phải xóa? Cô tưởng cô là ai?Cô chỉ là một trong số rất nhiều con chó săn của tôi, mà còn là cái loại… không có tí giá trị nào!”
“Cô soi gương xem cái mặt mình thế nào đi! Dựa vào cái gì mà dám chống lại tôi?Nếu không phải nể tình cô từng mang cơm, mua đồ ăn sáng cho tôi với lũ bạn, cô nghĩ tôi để cô hầu hạ tôi chắc?Đồ tiện nhân còn dám bịa chuyện bôi nhọ tôi trước mặt Lâm Thư Chân à? Muốn chết phải không?!”
Tôi vẫn quỳ, nước mắt nước mũi giàn giụa, dập đầu như điên:“Xin lỗi… xin tha cho tớ… Tớ biết lỗi rồi… Tớ không dám nữa…”
Phó Thăng nở nụ cười đắc thắng, rõ ràng rất hài lòng với cảnh tôi quỳ dưới chân mình.
Hắn tiến lên một bước, lạnh lùng đá mạnh vào ngực tôi.
Tôi đau đớn ngã vật ra đất, không kiềm được bật lên một tiếng rên.