Nhưng chỉ vài hôm sau, anh ta lại đến!
Lần này thì đúng lúc ông nội không có nhà, còn tôi đang ở sân sau phơi thuốc.
“Lại là anh? Anh đến làm gì nữa?”
Chu Dục vẫn giữ nụ cười lịch thiệp:
“Uống thuốc xong, triệu chứng mất ngủ giảm hẳn. Tôi muốn đến để điều trị thêm lần nữa.”
“Tôi nói rồi, ông tôi không có ở nhà. Anh mau đi đi. Trong thành phố thiếu gì thầy thuốc giỏi!”
Tôi mặt lạnh như băng, nhưng anh ta vẫn không lui bước, còn nghiêng người lại gần:
“Vậy… coi như tôi tìm lý do để gặp em, được không?”
Đồ mặt dày!
Không chịu nổi kiểu dây dưa cù nhầy đó, tôi đành miễn cưỡng bắt mạch cho anh ta.
Sau khi điều chỉnh đôi chút đơn thuốc của ông nội, tôi đưa thuốc cho anh rồi định tiễn khách luôn.
Với mấy năm sống bên ông nội, tôi cũng đã tích lũy được kha khá kinh nghiệm – mạch chẩn, toa bốc đều có thể tự xử lý ổn thỏa.
Nhưng không ngờ, Chu Dục không chịu đi ngay mà còn nghiêm túc nói:
“Ngụy Tình, có một chuyện tôi nhất định phải nói với em. Nhà họ Diệp làm ăn sa sút đã lâu, nên bọn họ cứ tìm cách gán ghép tôi và Diệp Ý để lôi kéo đầu tư từ nhà tôi.”
“Nhưng gần đây, họ hình như thay đổi chiến lược – mà lý do, tôi nghi là liên quan đến em.”
“Nếu họ chủ động liên hệ, đừng dính dáng gì cả. Và nhớ, hãy bảo vệ bản thân.”
“Dĩ nhiên, nếu cần… em có thể tìm tôi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ bảo vệ em.”
Nói đến đây, anh ta lại cười tươi như không có chuyện gì – cái kiểu đáng bị đấm ấy.
Lời Chu Dục khiến tôi nhớ lại ánh mắt toan tính của mẹ khi hỏi về ngọc bội trong bữa tiệc sinh nhật.
Quả nhiên… bọn họ chẳng có ý tốt gì cả.
Chương 6
Chưa bao lâu sau khi Chu Dục rời đi, tôi trở về nhà thì phát hiện Diệp Ý đã tới.
Lúc tôi bước vào, liền thấy cô ta đang ôm chặt ông nội mà khóc nức nở, nước mắt kể lể những năm tháng xa cách, nói rằng mình nhớ ông và bị uất ức khi sống ở nhà họ Diệp.
“Ông ơi, ngày trước con đi theo mẹ không phải vì không thương ông, mà chỉ vì nghĩ ông đã lớn tuổi, nuôi một lúc hai chị em sẽ rất vất vả. Con cố tình nói những lời tuyệt tình, chỉ mong ông đừng quá nhớ nhung con mà khổ sở.”
“Ông ơi, con đâu có muốn đổi họ. Trong lòng con, con mãi mãi vẫn là Ngụy Ý. Con và chị, là tình ý mà ba để lại cho ông mà! Nhưng sống theo mẹ trong nhà họ Diệp rất khó khăn, con phải cẩn thận lấy lòng từng người, mới mong sống yên ổn. Là một đứa trẻ, dù trong lòng không muốn đổi họ, con cũng chẳng có quyền quyết định.”
“Mẹ lần này khó khăn lắm mới mang thai được, lại càng nhớ chị hơn. Nhưng chị chẳng muốn liên lạc gì với bọn con. Ông ơi, ông khuyên chị giúp con được không?”
Những lời Diệp Ý nói ra khiến ông nội xúc động rơi nước mắt.
Nhưng từng câu từng chữ của cô ta lại khiến tôi nhớ về kiếp trước.