01.
“Bác sĩ! Bác sĩ! Xin hãy cứu cô ấy! Cô ấy còn trẻ như vậy, không thể mất tử cung được!”
Vệ Minh chồng tôi – bế Hứa Khinh Khinh toàn thân đầy m//áu vào bệnh viện, mặt mày hốt hoảng như thể người anh ta ôm trong lòng là vợ mình.
Nhưng vợ anh ta là tôi bác sĩ sản phụ khoa nổi bật nhất ở đây, học trò đích truyền của danh y sản khoa vừa mới nghỉ hưu tháng trước.
Trước kia, Vệ Minh từng đến bệnh viện đón tôi vài lần, nên đồng nghiệp đều nhận ra anh ta.
Khi thấy anh ta ôm một người phụ nữ lạ vào cấp cứu, một đồng nghiệp đã không chịu nổi mà lén quay video gửi cho tôi.
Cậu ấy còn nhắn thêm:
“Cô ta cứ nắm tay anh ta, miệng gọi ‘chồng ơi cứu em’, chị chuẩn bị tâm lý đi.”
Dù đã trải qua một kiếp, dù đã từng chịu đựng chuyện này rồi, nhưng khi nghe lời nhắc nhở đầy thiện ý ấy, mắt tôi vẫn đỏ hoe.
Kiếp trước, khi Hứa Khinh Khinh vu cáo tôi động tay động chân vì tư thù cá nhân trong phòng m//ổ , các đồng nghiệp cũng từng đứng ra bênh vực.
Chỉ tiếc là dư luận trên mạng quá hung hãn, tất cả bình luận bênh vực tôi đều bị nhấn chìm trong cơn bão bôi nhọ.
Tôi vội vàng cảm ơn:
“Cảm ơn vì đã quan tâm đến tôi.”
Cậu đồng nghiệp nhìn về phía khu cấp cứu, lo lắng nói:
“Không xong rồi, có vẻ cô ta sẽ được chuyển sang khoa sản. Nếu là m//ổ sản, ca này khả năng lớn sẽ giao cho chị. Họ đang lên thang máy, chị mau tránh đi một chút!”
Cậu ấy sợ tôi đột ngột đối mặt với cặp đôi cặn bã kia, kích động mà làm chuyện gì sai trái, ảnh hưởng đến tiền đồ.
Tôi hơi cau mày, vì cửa thang máy đã mở ra người được đẩy ra khỏi thang chính là Hứa Khinh Khinh, bên cạnh cô ta, chồng tôi đang lo sốt vó.
Ngay khoảnh khắc anh ta nhìn thấy tôi, theo bản năng liền cúi gằm mặt.
Còn Hứa Khinh Khinh nằm trên cáng lại đột ngột ngồi dậy, nhìn đám bác sĩ y tá đang chạy tới, cô ta chẳng thèm liếc ai, chỉ thẳng vào tôi:
“Nghe nói cô là học trò của ‘bàn tay vàng’ khoa sản, tôi muốn chính cô m//ổ cho tôi!”
02.
Tai nạn của Hứa Khinh Khinh giờ đã lan khắp mạng.
Video cô ta được đưa đến bệnh viện bằng xe cấp cứu cũng đã bị quay lại và đăng lên Internet.
Ca m//ổ này bây giờ đang bị toàn bộ cư dân mạng dõi theo, ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín của bệnh viện.
Khi phó viện trưởng chạy tới và nghe thấy yêu cầu của Hứa Khinh Khinh, ông ta lập tức nhìn về phía tôi:
“Tiểu Lý à, đã là bệnh nhân tin tưởng cô như vậy thì cô trực tiếp ra tay m//ổ đi!”
Kiếp trước, đúng thời điểm này, tôi sắp được thăng chức lên bác sĩ trưởng khoa.
Nếu không phải Hứa Khinh Khinh bịa đặt vu khống trên mạng, tôi đã được đề bạt rồi.
Còn việc cô ta có thể vu khống tôi trong phòng m//ổ vị phó viện trưởng này cũng góp phần không nhỏ.
Chính ông ta vì muốn để suất thăng chức rơi vào tay Trương Na người cùng khoa với tôi mà đã cố ý xóa đoạn camera giám sát ca m//ổ hôm đó, khiến tôi không có cách nào biện minh.
Giờ đây, ông ta lại nói như thể vì lợi ích bệnh nhân, thực chất là muốn đẩy trái bóng trách nhiệm sang tôi.
Ca m//ổ này độ nguy hiểm rất cao, tôi mà không nhận, nếu Hứa Khinh Khinh không chịu chuyển viện, thì người bị ép làm ca này chính là Trương Na.
Nhưng Trương Na vốn bất cẩn, đã từng để xảy ra vài sơ suất khi ph//ẫu th//uật, ông ta sợ cô ấy làm hỏng chuyện, nên mới muốn đẩy quả bom này cho tôi.
Chỉ tiếc là ông ta tính sai rồi.
Tôi chỉ vào phòng ph//ẫu th//uật bên cạnh:
“Mười giờ rưỡi tôi có một ca m//ổ tha i ngoài tử cung khẩn cấp, bệnh nhân đang chuẩn bị gây mê, tình trạng nguy hiểm. Tôi không thể làm đồng thời hai ca. Mời tìm người khác. Khuyên cô ấy nên chuyển viện.”
Kiếp trước, vì bị ép nhận ca m//ổ cho Hứa Khinh Khinh, ca m//ổ tha i ngoài tử cung đó được giao cho Trương Na.
Cuối cùng, vì xuất huyết ồ ạt, bệnh nhân một cô gái hai mươi lăm tuổi ch ngay trên bàn m//ổ .
Người chồng trong quân đội của cô ấy chỉ kịp chạy về nhìn thấy thi thể vợ bị đẩy vào nhà x…ác.
Kiếp trước, tôi hối hận day dứt rất lâu.
Kiếp này, điều đầu tiên tôi làm sau khi sống lại là chạy thẳng đến khu khám bệnh, tìm thấy cô gái ấy, sắp xếp cho cô ấy nhập viện và ph//ẫu th//uật kịp thời.
Tôi có đủ tự tin để cứu cô ấy cũng muốn cứu cô ấy hơn gấp trăm lần so với việc cứu một con rắn độc như Hứa Khinh Khinh.
Nghe tôi nói xong, Hứa Khinh Khinh vẫn nằm trên giường kêu đau, đồng thời bực bội hét lên với tôi:
“Không được! Đổi bác sĩ cho cô ta! Tôi chỉ muốn cô, bây giờ cô phải m//ổ cho tôi!”
Cô ta rất rõ tay nghề của tôi tốt chắc chắn có thể bảo toàn tính mạng cho cô ta trên bàn m//ổ .
Cô ta không chỉ muốn cướp chồng tôi, còn muốn dùng cả y thuật của tôi để cứu mạng mình.
Bởi cô ta biết, tôi tuyệt đối sẽ không liều sự nghiệp bao năm để giở trò trong phòng m//ổ .
Tôi cười lạnh:
“Tại sao chứ? Mạng của cô là mạng, còn mạng của người khác thì không chắc?”
“Bệnh nhân tha i ngoài tử cung kia đã có dấu hiệu xuất huyết, nếu vì sự ích kỷ của cô mà khiến cô ấy xảy ra chuyện, cô gánh nổi trách nhiệm không?”