1.
“Mộng Mộng, điền nguyện vọng xong mình cùng đi ăn nhé…”
Nghe giọng nói quen thuộc ấy, tôi nhận ra mình đã trùng sinh.
Kiếp trước, tôi và Bạch Nguyệt Quang của bạn trai cùng tham gia kỳ thi đại học.
Tôi được 707 điểm, cô ta 706.
Tôi điền nguyện vọng một là Thanh Hoa, trong lòng háo hức chờ đợi giấy báo trúng tuyển.
Kết quả lại bị thông báo trượt, cuối cùng không hiểu sao lại bị nhận vào Đại học Thanh Điểu, trở thành trò cười của cả thành phố.
Trong khi đó, Bạch Nguyệt Quang tên Bạch Linh của bạn trai rõ ràng điểm thấp hơn tôi lại được Thanh Hoa nhận, còn tổ chức tiệc mời cả đám bạn đến ăn mừng.
Đang lúc tôi không hiểu gì, lại nghe được bạn trai Đường Nham nói với Bạch Linh:
“May mà anh đã đổi nguyện vọng của Lâm Mộng rồi!”
“Thanh Hoa chỉ nhận mười người, em và Lâm Mộng chỉ chênh một điểm, nếu cô ta đậu thì em sẽ rớt mất…”
Lúc ấy tôi mới hiểu, thì ra Đường Nham vì để Bạch Linh được vào Thanh Hoa đã âm thầm sửa nguyện vọng của tôi.
Tôi phẫn nộ lao lên chất vấn, nhưng hai người họ sợ tôi làm ầm lên nên đã đánh ngất tôi, nhét vào bao tải rồi bịt c.h.e.c tôi.
“Mộng Mộng, sao em không nói gì vậy…”
Tiếng gọi của Đường Nham kéo tôi về thực tại.
Tôi cau mày, ôm bụng nói: “Em hơi đau bụng, chắc không ăn được đâu…”
“Sao lại đột nhiên đau bụng?” Đường Nham lo lắng hỏi.
Tôi cau mày, vẻ mặt khó chịu: “Không biết sao tự dưng đau quá, nhưng hôm nay chắc chắn không ăn được…”
“Chẳng phải đã hẹn sau khi điền xong nguyện vọng thì cùng đi ăn mừng sao?”
“Thôi bỏ đi.”
Nói xong, tôi cũng không đợi hắn phản ứng, quay người rời khỏi trường.
Vừa ra khỏi cổng, tôi liền chạy như vận động viên chạy 800 mét thẳng về nhà.
Về đến nhà, tôi mở máy tính ra xem. Quả nhiên nguyện vọng Thanh Hoa của tôi đã bị Đường Nham đổi thành Thanh Điểu.
Kiếp trước tôi quá tin tưởng hắn.
Hắn chủ động nói muốn giúp tôi điền nguyện vọng, tôi chẳng nghi ngờ gì.
Đến khi bị hắn và Bạch Linh bỏ vào bao tải bịt đến c.h.e.c, tôi mới biết mình sai đến mức nào.
May mà trong thời gian quy định vẫn có thể sửa nguyện vọng, thế nên việc đầu tiên sau khi về nhà chính là đổi lại nguyện vọng.
2
Sau khi điền lại nguyện vọng, tôi có một giấc ngủ ngon nhất trong hai kiếp sống.
Sáng hôm sau vừa thức dậy, tôi đã nhận được điện thoại của Đường Nham:
“Alo, Mộng Mộng, em sao rồi? Còn đau bụng không?”
“Ngủ một giấc xong thấy đỡ hơn nhiều rồi.”
“Vậy thì tốt… Nhưng…” nói đến đây, Đường Nham hơi ngập ngừng “Anh biết em rất muốn vào Thanh Hoa, nên anh đã giúp em điền Thanh Hoa làm nguyện vọng một rồi, em không định sửa lại chứ?”
“Tất nhiên rồi, anh đã giúp em điền Thanh Hoa, sao em lại sửa chứ.”
“Vậy thì tốt quá.”
Nghe được đáp án hắn muốn, Đường Nham nói dăm ba câu rồi vội vàng cúp máy.
Tôi đoán hắn chắc đang háo hức kể tin vui này cho Bạch Linh.
Chỉ tiếc là hắn tính nghìn điều cũng không tính được rằng tôi đã trùng sinh.
Một đời này, tôi sẽ không để hắn và Bạch Linh như ý đâu.
Giống như kiếp trước, sau khi điền nguyện vọng không lâu, hàng xóm láng giềng đều đồn tôi sắp vào Thanh Hoa.
Bạch Linh Bạch Nguyệt Quang của Đường Nham ở ngay cạnh nhà tôi, đương nhiên cũng biết chuyện.
Lúc tôi mang rác ra ngoài thì chạm mặt cô ta.