1.
Hôm nay tròn mười năm kể từ ngày ta và Lục Hướng Mạc định hôn ước, cũng là ngày hắn phải đến nhà ta chính thức cầu thân.
Tờ mờ sáng, lòng tràn ngập mong chờ, ta đích thân thêu chiếc khăn tay đôi uyên ương, vội vã đến Lục phủ để trao cho hắn.Nhưng không ngờ, hạ nhân lại báo rằng đêm qua Lục Hướng Mạc lưu lại Di Hồng Viện, suốt đêm không về.
Ta không tin.Lục thế tử xưa nay luôn giữ mình thanh bạch, sao có thể vướng vào chuyện phóng túng thế này?Thế nhưng, lòng ta vẫn chẳng yên, thấp thỏm từng hồi. Cho đến khi tận mắt nhìn thấy cỗ xe ngựa của Lục phủ đỗ ngay trước cửa Di Hồng Viện, tim ta như bị một nhát búa giáng thẳng, rơi thẳng xuống vực sâu lạnh lẽo.
Ta bước đến gần, vừa lúc nghe được tiếng cười đùa vọng ra từ căn phòng.“Lục thế tử, hôm nay ngài phải đến Hứa gia cầu thân, nếu để Hứa tiểu thư biết ngài ở lại Di Hồng Viện cả đêm, nàng ấy có giận không?”Lục Hướng Mạc bật cười khinh thường, ngửa cổ uống cạn chén rượu, nói với giọng mỉa mai: “Nàng ta dám giận sao? Phản rồi à? Tin không, dù ta có dẫn Oanh Oanh đến trước mặt nàng ta, nàng cũng không dám hé môi nửa lời.”Đám người trong phòng phá lên cười: “Phải rồi, ai chẳng biết Hứa gia đại tiểu thư mê Lục thế tử đến điên đảo. Chỉ cần ngài chau mày một cái, nàng ấy cũng hái sao trên trời xuống!”
Tiếng cười càng rộ lên, từng lời từng chữ như dao cứa vào tim ta.Đau đớn. Quặn thắt.
Hóa ra, mười năm tình cảm ta vun đắp, trong mắt hắn, chỉ là sự đê tiện đáng khinh.Nhưng thuở ban đầu, chẳng phải chính Lục Hướng Mạc là người bày tỏ tình ý trước hay sao?Hắn từng nói sẽ yêu ta, bảo vệ ta cả đời.
Lừa dối!
Ta đẩy mạnh cửa, tiếng cười bỗng chốc ngưng bặt.Đám bằng hữu của hắn vội vàng đứng lên, mặt biến sắc: “Hứa… Hứa tiểu thư…”Lục Hướng Mạc hơi ngẩn ra, nhưng ngay sau đó khôi phục dáng vẻ thờ ơ. Hắn ngồi tựa lưng trên ghế, vòng tay ôm lấy nữ tử trong lòng, cười lạnh lùng:“Hứa Hàm, ngươi không ở nhà chờ cầu thân, đến đây làm loạn gì?”
Giọng hắn lạnh băng, đầy khinh miệt:“Đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình. Ta chỉ làm những điều mà nam nhân khắp thiên hạ đều làm, ngươi nổi điên cái gì?”
Lòng ta nghẹn đắng.Nhớ lại những năm tháng đầu tiên, hắn từng đối xử với ta tốt đến nhường nào.
Ta thích diều, hắn thức trắng đêm làm cho ta một con diều hình bươm bướm, chỉ vì muốn thấy ta vui.Khi đó, nụ cười của hắn rực rỡ như nắng sớm, từng hành động đều chất chứa tình cảm chân thành.Nhưng giờ đây, tất cả đều hóa hư vô.
Từ khi nào hắn thay đổi? Là những tháng năm lặng lẽ trôi qua sau khi định hôn? Hay là từ lúc ta nhẫn nhịn chịu đựng mọi sự lạnh nhạt của hắn?
Ta nhìn hắn, bàn tay hắn vẫn cố tình kéo nữ tử kia sát vào lòng hơn, ánh mắt ta như bị thiêu cháy, vội vàng rời đi.Ngực ta như bị nhét đầy bông, nghẹt thở đến đau đớn.
Thôi bỏ đi, Hứa Hàm.Tự giữ lấy chút tôn nghiêm còn lại.
2.
Mười năm si mê, mười năm theo đuổi, cuối cùng chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước.
Ta siết chặt chiếc khăn tay trong tay, đầu ngón tay trắng bệch, khô khốc thốt lên:“Lục Hướng Mạc, chúng ta từ hôn đi.”
Hắn thoáng sững sờ, ánh mắt lóe lên sự tức giận rồi lại bật cười khẩy:“Được thôi, cầu còn không được.”
Hắn kéo nữ tử bên cạnh, hôn nàng ta đầy đắc ý, như muốn khoe khoang trước mắt ta.
“Hứa Hàm, ngươi tự soi gương lại mình đi, từ đầu đến chân có chỗ nào giống một thiếu nữ? Ngày ngày chỉ biết mặc mấy bộ y phục trắng nhạt nhẽo đó.”
“Thật sự khiến người khác nhìn mà phát chán.”
“Nhưng, nếu bây giờ ngươi chịu mặc một bộ y phục hồng phấn như của Tiểu Oanh để ta ngắm, có lẽ ta sẽ suy nghĩ lại, không từ hôn với ngươi.”
Thần sắc Lục Hướng Mạc cao ngạo, như thể đang ban ơn.
Hắn vẫn luôn như vậy, dựa vào tình cảm sâu nặng của ta để tùy ý chà đạp.
Ta tự cười giễu bản thân, khóe môi nhếch lên cay đắng.
Tại sao mười năm qua ta luôn mặc y phục trắng?Là vì mười năm trước, chính hắn từng nắm tay ta, nói rằng hắn thích nhất là ta mặc màu trắng, trông giống tiên nữ hạ phàm.Thế nhưng bây giờ, hắn lại bảo rằng ghê tởm.
Hóa ra, khi lòng người đổi thay, bảo vật từng được nâng niu cũng có thể bị vứt bỏ như cỏ rác ven đường.
“Không cần nữa. Ta không muốn thành thân với ngươi thêm chút nào.”
Ta khẽ nhắm mắt, không nói thêm lời nào, xoay người rời đi.
Cánh cửa vừa khép lại, tiếng cười đùa từ trong phòng vọng ra, từng câu từng chữ đâm thẳng vào tim ta.
“Hứa tiểu thư thật sự muốn từ hôn với Lục thế tử sao?”
“Không thể nào. Nàng đã yêu Lục thế tử suốt mười năm, dù thế tử có quá đáng đến đâu, trước giờ nàng vẫn nhún nhường.”
“Huống chi Hứa gia cũng không dám từ hôn với Lục hầu phủ.”
“Các ngươi đoán xem, lần này Hứa tiểu thư lại bày trò gì để cầu xin Lục thế tử tha thứ đây?”
“Là món dược thiện lần trước? Hay thư tình từ lần trước nữa?”
Giọng cười lạnh lẽo của Lục Hướng Mạc vang lên ngay sau đó:“Trừ phi lần này nàng quỳ xuống cầu ta, bằng không đừng hòng bước chân vào Lục phủ nửa bước.”
“Ha ha ha, ta cá không bao lâu nữa chúng ta sẽ thấy Hứa tiểu thư quỳ gối cầu xin.”
Móng tay ta vô thức cắm vào lòng bàn tay, máu tươi thấm qua lớp khăn trắng, loang lổ đỏ thẫm.Ta cúi đầu nhìn chiếc khăn tay nhuốm bẩn, rồi lạnh lùng ném nó qua một bên.
Thứ đã bẩn rồi, ta không cần giữ nữa.
Như ta dự liệu, phụ thân và mẫu thân không cho phép ta từ hôn.
Lục gia là hầu phủ, còn Hứa gia chẳng qua chỉ là gia đình tam phẩm Hàn Lâm Viện học sĩ.Hứa gia có thể trèo cao, cũng nhờ năm xưa chính Lục Hướng Mạc sống chết đòi cưới ta.
Nhưng giờ đây, thiếu niên từng thề nguyền dưới ánh sao băng năm ấy đã bị thời gian chôn vùi từ lâu.
Phụ thân và mẫu thân khuyên ta những lời giống hệt Lục Hướng Mạc:“Nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình, nhẫn nhịn một chút là qua thôi.”
Nhẫn nhịn một chút là qua, đời người chẳng phải vẫn như thế sao?Giống như mẫu thân của ta, nhẫn nhịn cả đời bên cạnh phụ thân.
Nhưng ta không muốn.