Dứt lời, chàng xoay người, đem hộp gấm đặt vào tay Tô Uyển, dịu dàng nói:
“Uyển nhi, trâm này tặng muội. Chỉ có người con gái hiền lành dịu dàng như muội mới xứng với ‘phượng hoàng song phi’.”
Tô Uyển được sủng mà lo, ôm hộp gấm e thẹn liếc ta một cái.
“Biểu ca, vật này quý quá… tỷ sẽ không vui đâu…”
“Nàng không vui thì sao?”
Tạ Từ lạnh lùng liếc ta, “Là nàng không biết trân trọng.”
Ta nhìn cây trâm phượng vàng rực, chỉ thấy chua chát buồn cười.
Kiếp trước, trâm này cũng bị tặng cho Tô Uyển.
Tạ Từ nói tính ta quá mạnh mẽ, không xứng với khí chất cao quý của phượng hoàng, chỉ có Tô Uyển nhu hòa như nước mới hợp.
Trước ánh mắt chê cười của mọi người, ta phải trơ mắt nhìn Tô Uyển cài tín vật tình yêu của ta, nghênh ngang dạo phố.
Ta đặt chén trà xuống, đứng dậy.
“Tạ đại nhân đã rộng rãi như thế, ta cũng không thể keo kiệt.”
Ta đi tới trước mặt Tô Uyển, trong ánh mắt sợ hãi của nàng, giật lấy hộp gấm.
“Ngươi định làm gì!” Tạ Từ kinh hãi quát lớn.
Ta vung tay, ném mạnh hộp gấm xuống đất.
“Rầm” một tiếng, hộp vỡ tan tành, trâm phượng cũng gãy làm đôi, kim châu văng tung tóe.
Căn phòng lặng như tờ.
Ta phủi tay, cúi nhìn hai người đang tái mét mặt mày.
“Đồ của Tạ đại nhân, Thẩm Tri Ý ta chê bẩn.”
“Nếu ta không xứng, thì chẳng ai có tư cách.”
Tạ Từ tức đến run người, chỉ tay vào ta mà ngón tay cũng không ngừng run rẩy.
“Thẩm Tri Ý! Ngươi… ngươi đúng là đồ điên!”
“Từ hôm nay trở đi, đừng hòng trông mong ta cho ngươi sắc mặt tốt đẹp nữa!”
Ta đối diện ánh mắt đầy phẫn nộ của chàng, khẽ nhếch môi cười khinh.
“Cầu còn không được.”
3
Kể từ ngày hôm đó, Tạ Từ quả nhiên không còn bước chân đến Thẩm phủ.
Nhưng chàng cũng không hề nhàn rỗi.
Chàng sai người liên tục đưa các loại trân quý bổ phẩm vào phủ, nhưng lại chỉ đích danh là gửi cho Tô Uyển.
Từ nhân sâm ngàn năm đến yến sào Nam Dương, cái gì cũng có, xa hoa đến cực điểm.
Lại còn tung lời ra khắp kinh thành rằng, đích nữ Thẩm gia lòng dạ hẹp hòi, không dung thứ cho muội muội, phẩm hạnh bất chính.
Trong chốc lát, tin đồn rộ khắp kinh thành.
Ai ai cũng nói, Tạ Trạng nguyên vừa có tình vừa có nghĩa, dù đã lui hôn vẫn không quên chăm sóc biểu muội của vị hôn thê cũ.
Còn ta, trở thành người đàn bà độc ác, không biết điều, lòng dạ hiểm độc.
Tiểu Đào tức đến rơi nước mắt: “Tiểu thư, Tạ đại nhân này thật quá đáng! Chúng ta bao giờ từng chịu ấm ức thế này?”
Ta đang tỉa cành một chậu lan, nghe vậy liền hạ kéo cắt phăng một nhánh khô.
“Danh tiếng ấy mà, thứ hư ảo nhất trên đời.”
“Được nâng lên càng cao, ngã xuống lại càng thảm.”
Ba ngày sau, Trưởng công chúa tổ chức yến thưởng hoa.
Đây là dịp để các tiểu thư danh môn kinh thành phô sắc khoe tài, cũng là lần đầu tiên ta xuất hiện công khai sau chuyện lui hôn.
Vừa bước vào hoa viên, ta liền thấy Tạ Từ và Tô Uyển đang được vây quanh ở giữa.
Tô Uyển hôm nay ăn diện lộng lẫy, trên đầu cài một chiếc bộ dao nạm đầy bảo thạch, váy áo bằng gấm ánh màu lưu quang.
Đó là loại vải vừa được Cục dệt Giang Nam tiến cống, từng tấc đều đáng giá nghìn vàng.
Còn ta, chỉ mặc một bộ váy lụa xanh nhạt nhã nhặn, ngoài chiếc vòng ngọc đơn giản nơi cổ tay, không còn món trang sức nào khác.
Ánh mắt của mọi người nhìn ta đầy thương hại xen lẫn hả hê.
“Ô kìa, chẳng phải Đại tiểu thư Thẩm gia sao?”
Một vị tiểu thư vốn thân thiết với Tô Uyển cất giọng chua ngoa.
“Nghe nói gần đây Thẩm tiểu thư ở nhà tu tâm dưỡng tính, sao lại hạ mình đến chốn phàm tục này náo nhiệt vậy?”
Ta nhàn nhạt liếc nhìn nàng ta, chẳng buồn đáp lời.
Tạ Từ thấy ta, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp.
Chàng bước lên một bước, hạ giọng quát: “Nàng đến đây làm gì? Nơi này không phải chỗ để nàng giở trò.”
“Uyển nhi hôm nay sẽ biểu diễn trước mặt Trưởng công chúa, nếu nàng dám phá rối, ta tuyệt đối không tha.”