02
Hệ thống – vốn làm việc dẫn dắt người mới vô cùng tắc trách – cuối cùng cũng xuất hiện, chậm rì rì như không kịp thời gian.
Thấy y phục của Dung Tự tuy xộc xệch nhưng vẫn còn nguyên vẹn, nó liền thở phào nhẹ nhõm.
“Nhiệm vụ của cô là tìm ra nguyên nhân khiến cốt truyện đổ vỡ, duy trì sự ổn định của tiểu thế giới.”
Thì ra, ta xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngọt sủng xuyên không có tên “Khuynh Thế Sủng Hậu – Nguyễn Kiều Kiều”.
Theo cốt truyện gốc, sau khi nam nữ chính hợp lực trừ khử ác nữ tàn độc – cũng chính là nguyên chủ, Trường Lạc công chúa – câu chuyện sẽ kết thúc viên mãn với tất cả mọi người. Thế nhưng, vào thời khắc cuối, nam phụ si tình Dung Tự lại như phát điên, giết sạch cả đoàn nhân vật chính, chỉ chừa lại một mình nữ chính như tiêu đề sách.
Mạch truyện sụp đổ, toàn bộ câu chuyện rơi vào hỗn loạn.
Dưới sự can thiệp của quy tắc trời đất, tiểu thế giới không ngừng tái khởi động, cố gắng sửa chữa cục diện.
Ta là người thứ tư được giao nhiệm vụ.
Điều này có nghĩa, ba lần sửa chữa trước đều thất bại.
Dung Tự sau khi hắc hóa đã trở thành phản diện lớn nhất, ba lần đều không ngoại lệ mà giết sạch tất cả mọi người, trừ nữ chính.
Thời điểm ta xuyên qua, chính là ngay lúc Trường Lạc công chúa chuộc Dung Tự từ Nam Phong quán về, để che mắt mọi người liền ném hắn xuống chuồng ngựa, phong cho thân phận thấp hèn của một mã nô.
Trường Lạc công chúa là người được đương kim Hoàng thượng sủng ái, Thái hậu thiên vị, là công chúa quyền lực nhất triều đình.
Vậy nên tính tình nàng bị chiều chuộng đến mức ngông cuồng tùy hứng, kiêu ngạo và bướng bỉnh.
Sở thích lớn nhất đời nàng chính là thu thập mỹ nam, nuôi dưỡng tình nhân trong phủ.
Tất cả nam tử bước vào phủ công chúa đều là mỹ nhân tuyệt sắc, ngàn người chọn một.
Điều khác biệt lớn nhất của Dung Tự so với những người khác chính là nhược điểm của hắn bị Trường Lạc công chúa nắm trong tay.
Dung Tự, thân phận thật là con trai duy nhất của loạn thần bị tru di, ẩn danh lưu lạc nơi biên thành. Khi còn bần cùng cơ cực, hắn vô tình quen biết một thiếu nữ ngây thơ vừa xuyên đến, Nguyễn Kiều Kiều, khi ấy còn đang bỡ ngỡ lạc lối giữa thời cổ đại xa lạ.
Hai người đồng hành vào kinh thành, dùng danh nghĩa huynh muội để che giấu thân phận, rồi bị Trường Lạc công chúa – vốn yêu thích mỹ nhân – bắt về phủ.
Kết quả, Dung Tự thành mã nô, còn Nguyễn Kiều Kiều thành nha hoàn.
Rất nhanh thôi, Nguyễn Kiều Kiều sẽ giống như trong sách viết, vừa gặp đã yêu ngũ hoàng tử.
Sau đó, nàng ta sẽ tìm mọi cách cứu Dung Tự ra khỏi phủ công chúa, mở ra hành trình chinh phạt giang sơn và đối đầu nữ phụ, đồng thời vun đắp một mối tình ngọt ngào.
Còn về phần ta, làm thế nào để tìm ra nguyên nhân cốt truyện đổ vỡ, hệ thống lại chẳng cung cấp mấy gợi ý.
Dùng lời của nó mà nói thì:"Ngươi hỏi ta, ta cũng không biết."
Hệ thống chỉ mơ hồ khuyên rằng ta nên thử chinh phục phản diện.
Dẫu sao, dựa vào kinh nghiệm từ ba nhiệm vụ thất bại trước đó, chiến thuật tấn công bằng tình cảm dường như có thể trì hoãn được một thời gian, giúp ta tranh thủ cơ hội để thử nghiệm các phương án khác.
03
“Hôm nay công chúa muốn nô… mặc y phục sao?”
Lần đầu tiên Dung Tự ngẩng đầu nhìn thẳng vào ta, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn một hồi rồi nghiêng mặt đi, hàng mi dài khẽ run, che giấu dục niệm đang cuộn trào nơi đáy mắt.
“Hay là người cảm thấy cơ thể nô khó coi, khiến người chướng mắt?”
Thật là một mùi trà xanh tỏa hương quyến rũ! Nghĩ đến đây, ta hiểu ngay đây chính là chiêu thức thường dùng để đối phó Trường Lạc công chúa.
Với một tiểu trà xanh xinh đẹp như thế, lại mang vẻ bề ngoài ngoan ngoãn dễ sai bảo, thử hỏi có vị công chúa trẻ trung nào có thể chịu đựng nổi?
Ta lặng người nửa ngày, cuối cùng chỉ có thể thở dài nhận mệnh, đưa tay ra, chậm rãi gỡ chiếc xích vàng đang trói chặt cổ tay hắn.
Vô tình, đầu ngón tay ta lướt qua vùng da trần nơi cổ tay hắn, làm nổi lên một cơn rùng mình thoáng qua.
Dung Tự khẽ nhếch môi, vẻ mặt vừa mang nét chế nhạo, vừa pha chút khéo léo lấy lòng.
“Công chúa…”
Ta chẳng đáp, chỉ lật ngược cổ tay, nhẹ nhàng tháo sợi xích vàng đã ghì chặt đến mức để lại vết đỏ hằn sâu trên cổ tay hắn.
Sợi xích vàng này được chế tác tinh xảo và hoa mỹ, phần tay cầm được điêu khắc hình phượng hoàng sống động như thật, vô cùng xa hoa.
Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ hiểu sự cưng chiều và dụng tâm của Trường Lạc công chúa dành cho Dung Tự.
Dù rằng, dụng tâm ấy chẳng phải xuất phát từ điều gì tốt đẹp.
Trong lòng ta toàn nghĩ đến sợi xích vàng kia, thầm tính toán nếu việc chinh phục phản diện không thành, ta sẽ tùy cơ ứng biến mà bỏ trốn. Thuận tiện mang theo vài sợi như thế này, chẳng phải sẽ có ích hay sao?
Ta thuận miệng nói: “Về sau không cần phải hầu hạ bản cung theo cách này nữa.”
Nhưng lúc ấy, ta hoàn toàn không nghĩ tới rằng, chẳng bao lâu sau, sợi xích vàng này sẽ trở thành công cụ mà phản diện cố chấp, bệnh hoạn dùng để thỏa mãn những dục vọng riêng tư của hắn.
Cũng vì thế mà ta không chú ý tới sắc mắt của Dung Tự bỗng dưng trầm tối.
Bên ngoài, chợt nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng vọng đến, kèm theo vài tiếng cười đùa thân thiết quen thuộc. Hai bóng dáng thanh nhã hiện rõ trên cửa sổ.
Một người giọng nói trong trẻo, lời lẽ hoạt bát:
“Hạc Chi huynh, ta thấy Trường Lạc công chúa quả thực vừa kiêu căng vừa bướng bỉnh. Huynh là phò mã do thánh thượng đích thân chỉ định, vậy mà cũng chẳng dễ gì gặp được nàng ấy.”
Người kia giọng điệu lạnh nhạt, tựa dòng suối mát chảy qua khe núi:
“Công chúa là kim chi ngọc diệp, được cả triều đình cưng chiều, tính tình tùy ý một chút cũng là điều dễ hiểu.”
Nghe đến đây, ta lập tức hiểu rõ thân phận người vừa nói.
Hạc Chi – Lâm Hạc Viễn – là Trạng nguyên năm ngoái, được thánh thượng chỉ định làm phò mã của Trường Lạc công chúa.
Một phò mã si tình đến mức theo chân nàng đến chết. Vào ngày đại quân thất thủ, hắn đã tự vẫn ngay trên chiến trường.
Quả thật là một bậc quân tử phong lưu, trong ngoài đều thuần khiết như vàng ròng ngọc thô.
Dung Tự, vốn nãy giờ im lặng, bỗng khẽ phát ra một tiếng rên trầm thấp, tiếng thở gấp thoát ra từ kẽ răng như nghẹn lại nơi cổ họng.
Hai người bên ngoài bất giác dừng bước, bóng dáng hơi xoay về phía căn phòng, dường như bị âm thanh kia thu hút.
Ta giật mình, cảm thấy lông mày giật liên hồi.
Cửa sổ khép hờ không thể nào che nổi không khí ám muội tràn ngập khắp căn phòng!