4
Sáng hôm sau.
Vì không liên lạc được cả đêm, Lục Trì đành xuống tận ký túc xá chặn tôi.
Khuôn mặt u ám, giọng lạnh tanh: “Không định giải thích gì à?”
Tôi không đáp, cúi mắt nhìn đồng hồ.
Sắp trễ rồi.
Tôi né sang định rời đi.
Bị anh ta nắm lấy tay.
Lục Trì trông như sắp hết kiên nhẫn: “Hạ Dao, giận thì cũng phải có giới hạn chứ, anh thích em thật đấy, nhưng không có nghĩa là em được vô lý như thế này.”
“Chuyện này rõ ràng là lỗi của em, anh đã chủ động tới tìm em, cho em bước xuống rồi, đừng có quá đáng!”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta.
Trước mắt là một chàng trai với đường nét sắc sảo, xương mày rõ nét, ánh mắt đào hoa nhưng lạnh lùng.
Cứ tưởng chỉ là “trai đẹp”.
Không ngờ là một bông hoa... lắm gai.
Ánh mắt tôi lạnh đi.
Bỗng dưng lại không muốn chia tay nữa.
Ít nhất không phải là lúc này.
Tôi quay người đối mặt với anh ta: “Tối qua phụ huynh đột ngột yêu cầu dạy thêm hai tiết, em thật sự không rời được, giữa chừng điện thoại hết pin nên tắt máy, về tới nơi muộn quá, tắm xong là ngủ luôn.”
Lý do nghe quá gượng ép, Lục Trì vẫn chưa hài lòng.
Nhưng sắc mặt cũng dịu đi chút, lầm bầm một câu: “Thêm hai tiết thì được bao nhiêu tiền? Nói em mê tiền em còn không chịu.”
“Thôi bỏ đi, vậy tối nay thì sao? Rảnh chứ?”
“Tối nay?”
“Ừ, hôm qua em không đến, anh còn chưa cắt bánh sinh nhật, để dành lại hôm nay.”
Anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi nhếch môi: “Sao em không mặc cái áo ngực anh mua?”
Tôi hỏi lại: “Cái áo có cúp siêu to ấy à?”
Lục Trì gật đầu, ghé sát tai tôi: “Cưng à, mặc cái đó lên trông dáng em gợi cảm lắm, tối nay mặc nhé.”
Tôi nghiêng đầu tránh xa.
Mỉm cười nhạt nhòa: “Biết rồi.”
5
Lục Trì mua cho tôi một chiếc áo ngực.
Cỡ E hẳn hoi, loại có gọng và mút dày nâng ngực.
Mặc vào, dù ngực không to cũng trông đầy đặn thấy rõ.
Tôi chưa từng mặc, chỉ để nguyên cả hộp trong tủ quần áo.
Chiều tan lớp, tôi đi thẳng ra cổng trường, định quét một chiếc xe đạp công cộng.
Phát hiện chỗ mình định đến gần đó không có bãi đỗ.
Đành phải gọi xe đi.
Lục Trì và đám bạn đã đến từ sớm.
Đang ngồi bên trong tán gẫu.
Tôi vừa định bước vào.
Thì nghe thấy một câu vọng ra: “Má nó, đẹp thì đẹp đấy, nhưng bạn gái người ta ai cũng ngực bự như sét đánh, còn cô ấy thì... đến cái nụ hoa còn chẳng bằng.”
“Không nhìn mặt, tưởng đâu thằng con trai tóc dài.”
“Không tắt đèn tao còn không nuốt nổi nữa là.”
Tiếng cười vang rộ, có người góp lời: “Thế thì đổi bạn gái ngực to đi, khổ mình làm gì.”
“Khổ cái gì mà khổ, mấy ông không biết đấy thôi, thằng này lập cả tài khoản phụ, follow cả mấy trăm con streamer ngực khủng, nạp tiền làm đại ca bảng xếp hạng hăng lắm.”
Cả đám hứng thú, đổ dồn ánh mắt về phía Lục Trì: “Thế mày nạp tiền cho họ mà không đòi lại gì à?”
Lục Trì không nói gì, chỉ mở điện thoại: “Nè, mấy cái này là họ gửi tao đấy.”
“Đệch! Cái này không mặc đồ luôn à! Không sợ bị report à?”
“Ngực thì to, nhưng nhìn là biết đồ công nghệ, giả lòi ra.”
“Biết thế còn gì, chỗ đâu mà kiếm toàn đồ thật, eo thon mông cong, dáng chuẩn chữ S từ đầu đến chân thì làm gì có thật trên đời.”
Lục Trì ngậm điếu thuốc, nhả ra một vòng khói: “Hạ Dao cái gì cũng tốt, giá mà ngực to chút thì hoàn hảo.”
“Mấy ông nghĩ xem, có cách nào khuyên cổ đi nâng ngực không.”
“Bọn tôi thì có cách gì, trừ phi cổ tự nguyện.”
“Cổ lại không muốn mới là vấn đề, tôi cứ cảm thấy cổ rất bài xích chuyện này, mỗi lần nói đến lại lảng tránh.” Lục Trì nheo mắt phả khói, uống cạn ly rượu trước mặt. “Không còn cách nào, chắc phải gạt cô ấy đến viện quá!”
“Lúc đó, tiêm một mũi gây mê là xong, muốn không làm cũng không được!”
6
Tôi đứng ngoài cửa, sắc mặt không thể dùng từ “khó coi” để miêu tả nữa.
Đang định xông vào tát thằng khốn đó một cái ra trò thì một bàn tay chợt đặt lên tay nắm cửa trước tôi.
“Muốn vào à?”
Tôi khựng lại.
Quay đầu nhìn sang.
Dưới ánh sáng mờ mờ, gương mặt Phó Tư Niên như được phủ thêm một lớp ánh sáng mềm, đẹp đến mức không giống người thật.
Đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách kia, dù không phải lần đầu gặp, tôi vẫn không khỏi kinh ngạc.
Phó Tư Niên là người ngoài việc lạnh lùng và khó gần thì không có điểm gì để chê.
Việc anh ta chủ động bắt chuyện là điều tôi không ngờ tới.
Ngọn lửa trong lòng bị Lục Trì châm lên, cũng dịu đi phần nào.
“Ờ, tôi muốn vào.”
“Vậy, cùng nhau nhé?”
Vì chênh lệch chiều cao, Phó Tư Niên phải hơi cúi đầu xuống.
Lúc ánh mắt chạm nhau, anh lại vội tránh đi.
Hửm? Tai anh ta đỏ lên rồi.
Hôm nay đúng là lạnh hơn hôm qua.
Có lẽ bị lạnh thật.
Tôi lịch sự mỉm cười: “Được thôi.”
Cánh cửa được đẩy ra.
Nghe tiếng mở cửa, mọi người bên trong đồng loạt quay đầu lại.
Gương mặt Phó Tư Niên cộng thêm xuất thân gia thế, đi đến đâu cũng là trung tâm chú ý.
“Mọi người đều có mặt rồi nhỉ, bọn em không đến muộn chứ?” Anh nở nụ cười nhã nhặn, lời nói lại mang chút mờ ám.
Không biết còn tưởng tôi với anh ta là một đôi thật.
Lục Trì khẽ nhíu mày, gần như không nhận ra.
“Không muộn.”
“Cưng à, em đến sao không gọi anh ra đón?”
Anh ta bước tới nắm lấy tay tôi.
Nhìn tôi một cái, hạ giọng: “Sao không mặc cái đó?”
“Em quên.”
Tôi tránh né anh ta, ngồi xuống ghế.
“Thôi được rồi, không mặc thì thôi, đừng giận nữa.”