11.
Ngày hôm sau, tôi nhận được tin nhắn của anh họ, nói bố mẹ đang chuẩn bị mua nhà.
Đó là một căn biệt thự liền kề ở vùng ven thành phố. Chủ cũ làm ăn thất bại, buộc phải bán cắt lỗ để xoay vòng vốn, giá chỉ hơn bốn triệu một chút.
Ngay hôm nhận được tin, bố tôi đã đi xem nhà, còn gọi video trực tiếp cho mẹ xem.
Hai người hài lòng đến mức không thể hài lòng hơn, tại chỗ quyết định mua luôn.
Đúng như tôi dự đoán, họ định đứng tên mua nhà bằng tên tôi.
Biết tin, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho mẹ, nói rằng công việc của tôi vừa mới ổn định, mua căn nhà lớn thế này áp lực trả góp hàng tháng quá cao, lại lo lỡ sau này công việc có biến động thì không gánh nổi, khuyên họ cân nhắc lại, hoặc mua căn nhỏ hơn.
Mẹ dứt khoát đáp:
“Con yên tâm, con không trả nổi thì còn có bố mẹ. Lương hưu của hai ông bà cũng gánh được một phần.”
“Căn nhà đó bố con đi xem rồi, nhà đã hoàn thiện, rộng rãi đẹp đẽ, giá lại thấp hơn thị trường mười mấy hai chục vạn. Nếu không nhờ anh họ con, chưa chắc đã giành được nguồn này đâu.”
Cuối cùng, dưới sự thuyết phục quyết liệt của mẹ, dù trong lòng lo lắng không gánh nổi tiền vay, tôi vẫn đồng ý mua nhà bằng quỹ công tích của mình.
Sau khi ký xong hợp đồng mua bán với chủ nhà, bố tôi lại lấy ra một bản hợp đồng thuê nhà, đưa cho tôi ký.
Tiền thuê: 100 tệ mỗi tháng.
Thời hạn thuê: 50 năm, còn dài hơn cả số năm quyền sở hữu còn lại của căn nhà.
“Quyên à, con xem, tiền đặt cọc hơn hai triệu, bố mẹ nói mua là mua cho con. Căn nhà này cũng đứng tên một mình con, coi như tài sản trước hôn nhân của con, cũng là của hồi môn bố mẹ cho trước.”
“Nhưng con là con gái, sớm muộn gì cũng phải lấy chồng. Người ngoài sao thân bằng máu mủ. Lòng người dễ đổi, chỉ có huyết thống là không thay đổi. Có bản hợp đồng này coi như bảo đảm cho tài sản trước hôn nhân của con.”
“Bố mẹ cũng chẳng sống được bao lâu nữa, với con hoàn toàn không ảnh hưởng. Cuối cùng căn nhà này vẫn là của con.”
Trong lòng tôi cười lạnh.
Đúng là khó cho bố mẹ, lớn tuổi thế rồi mà vẫn nghĩ ra được nước cờ tính toán như vậy.
Bề ngoài, bố mẹ bỏ hơn hai triệu mua cho tôi một căn biệt thự liền kề, còn được tiếng yêu thương con cái.
Nhưng thực tế, căn nhà này cách chỗ tôi làm việc hơn một tiếng lái xe, chưa kể giờ cao điểm tắc đường.
Nghĩa là nếu mua căn nhà này, tôi không những không ở được, mà mỗi tháng còn phải gánh thêm hơn 9.000 tệ tiền vay.
Để trả nổi khoản vay khổng lồ đó, tôi sẽ mất hoàn toàn quyền lựa chọn công việc, không dám đổi việc hay thất nghiệp. Nếu không, tôi sẽ rơi vào cảnh không trả nổi tiền nhà, bị trói chặt cả đời bên cạnh bố mẹ.
Cho dù sau này sự nghiệp của tôi không suôn sẻ, dẫn đến việc không trả được khoản vay, nhà bị phát mãi, thì với bản hợp đồng thuê 50 năm này, bố mẹ vẫn chẳng hề hấn gì.
Bởi chỉ cần ký hợp đồng, toàn bộ rủi ro và nợ nần của căn nhà đều bị chuyển hết sang tôi.
Người thật sự được hưởng căn biệt thự này chỉ có bố mẹ. Hai người đều đã nghỉ hưu, không cần đi làm, có tiền có thời gian, tha hồ hưởng thụ cuộc sống.
Thậm chí vì không sống cùng tôi, họ ăn ngon dùng tốt cũng chẳng cần lén lút nữa.
Cuộc sống ấy, nghĩ thôi cũng thấy đẹp.
Bố không chờ nổi, nhét bản hợp đồng và cây bút vào tay tôi:
“Giờ ký luôn đi, tránh đêm dài lắm mộng.”
Đúng vậy, phải nhanh, tránh đêm dài lắm mộng.
Tôi cầm bút, ký tên gọn gàng lên hợp đồng.
12.
Căn nhà này chủ cũ không vay ngân hàng, nên thủ tục sang tên rất nhanh. Ngay trong ngày, chúng tôi đã cầm được giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Anh họ định mang sổ đỏ đi làm thủ tục vay quỹ công tích cho tôi.
Tôi giữ anh ta lại, lén thương lượng, nói rằng công ty tôi có trợ cấp hai vạn cho nhân viên mua nhà, nhưng điều kiện là phải nộp bản gốc sổ đỏ để lưu hồ sơ.
Sau khi chuyển cho anh họ một phong bao 500 tệ, sổ đỏ cuối cùng cũng rơi vào tay tôi.
Tôi lập tức nhắn tin cho người đó, bảo chuẩn bị tiền.
Ngày hôm sau, tôi một mình đến trung tâm giao dịch bất động sản, bán lại căn nhà với giá thấp hơn 500.000 tệ so với lần trước.
Vì là sang tên trong thời gian ngắn, lần này phát sinh gần 300.000 tệ tiền thuế phí, nhưng tôi chẳng bận tâm.
Dù sao đó cũng đâu phải tiền của tôi.
Cuối cùng, số tiền tôi cầm về tay là hơn 1,3 triệu tệ.
Đúng vậy, tôi đã bán lại căn nhà cho chính chủ cũ.
Ông ta chỉ giúp tôi diễn một màn kịch, còn bản thân thì ung dung kiếm thêm 500.000 tệ.
Xong xuôi mọi thủ tục, tôi xách hành lý thẳng ra sân bay, rời khỏi thành phố Du.
13.
Khi anh họ giục tôi đưa sổ đỏ, mới phát hiện ra tôi đã mất liên lạc.
Không lấy được sổ đỏ, anh ta sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai.
Để kiếm tiền hoa hồng, vụ mua biệt thự này anh họ làm theo đơn riêng, không thông qua công ty. Anh ta không dám làm lớn chuyện, nếu không chẳng những mất việc mà còn bị công ty truy cứu trách nhiệm.
Cuối cùng, anh ta chỉ còn cách tìm đến bố mẹ tôi — lúc này đang mơ mộng ngày sắp dọn vào biệt thự lớn — để hỏi tung tích của tôi.
Bố mẹ nghe tin, chấn động đến mức không nói nên lời.
Ban đầu họ không tin đứa con ngoan ngoãn từ nhỏ đến lớn như tôi lại làm ra chuyện phản nghịch như vậy. Họ còn đoán có thể tôi tăng ca quên mất, liền bắt taxi đến công ty tìm tôi.
Đến lúc đó mới biết, một tháng trước tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc, còn nửa tháng vừa qua sở dĩ tăng ca liên tục chỉ là để nhanh chóng bàn giao công việc.
Bữa tiệc sinh nhật hôm đó, thật ra là tiệc chia tay mà đồng nghiệp công ty tổ chức cho tôi.
Lúc này ba người mới chợt phát hiện có gì đó không ổn.
Anh họ lập tức liên lạc với chủ nhà cũ.
Người đó nói rằng vì tôi lo không kham nổi khoản vay nên đã chủ động quay lại thương lượng, ký một bản thỏa thuận mới, bán lại căn nhà cho ông ta và bồi thường 500.000 tệ tiền vi phạm hợp đồng.
Đến lúc đó cả ba mới nhận ra mình bị dàn cảnh.
Bố mẹ tôi như sực nhớ ra gì đó, vội vàng chạy về nhà.
Tờ hộ khẩu — phần ghi tên tôi — đã biến mất.
Thẻ lương của tôi cũng đã hủy liên kết.
Họ điên cuồng gọi điện cho tôi nhưng không thể liên lạc được, lúc này mới bắt đầu bình tĩnh lại. Người thì mất rồi, nhưng nhà không thể mất.
Vì vậy, họ mang theo bản hợp đồng thuê nhà 50 năm mà tôi từng ký, tới căn biệt thự với ý định dọn vào ở luôn rồi "cắm dùi" không chịu ra.