9
Đồng nghiệp tôi cầm xấp giấy lên xem:
“Mua hoa 100 tệ, vé xem phim 50 tệ…”
Từ những khoản to như dịp lễ tình nhân, tiền ăn uống, cho đến mấy khoản lẻ tẻ như vé xe buýt anh ta đến gặp tôi, từng đồng một đều được ghi lại. Ai nhìn cũng choáng.
Trước đó, tôi còn ngỡ hôm nay là mẹ anh ta lôi đi, nhưng nhìn những tờ ghi chi ly thế này mới hiểu, ngay từ lúc yêu tôi, Phương Tân đã âm thầm “tính sổ” thế này.
Có đồng nghiệp bênh vực, cất tiếng:
“Bác ơi, con bác theo đuổi bạn gái còn tằn tiện như thế, quà tặng đắt nhất cũng chỉ là cái khăn 29 tệ, bác tính kiểu gì ra năm trăm tám chục nghìn vậy?”
“Cô biết gì mà nói! Cô có biết con trai tôi lương bao nhiêu không? Nó bỏ thời gian đi chơi với cô ta, nếu đem thời gian đó đầu tư vào công việc thì đã thăng tiến từ lâu. Năm trăm tám chục nghìn còn là ít!”
“Tiền thì không có. Mời hai người biến ngay!”
Tôi biết hôm nay họ đến chỉ để giở trò. Tôi gọi bảo vệ đến đuổi họ ra. Bà ta không lấy được tiền, liền nằm lăn ra sàn gào khóc:
“Tôi số khổ quá mà! Con trai tôi ráng chuẩn bị kết hôn với cô ta, sính lễ cũng trao rồi, cuối cùng cô ta lại cặp với gã khác, đạp con tôi một đạp, lấy tiền nhà chúng tôi để đi hú hí bên ngoài!
Mọi người coi chừng đấy, đừng để cô ả này lừa gạt!”
Nhân viên xung quanh ngó nhau xì xào. Tôi nóng bừng cả mặt, cũng chẳng màng giữ thể diện, tát thẳng vào mặt bà ta:
“Bà ngậm máu phun người vừa thôi!”
“Cô dám đánh tôi? Tôi cứ nói đấy! Cô là loại đàn bà hư hỏng, ngủ chán chê với con tôi còn không biết xấu hổ…”
“Chính vì bà bịa đặt bẩn thỉu nên tôi mới đánh. Tôi sẽ kiện bà tội vu khống…”
Phương Tân chợt xông lên, mạnh tay đẩy tôi, khiến cái tát trượt sang đập thẳng mặt tôi.
“Tiểu Thiển, sao em dám động vào mẹ anh!”
Anh ta dùng sức khá lớn, tôi ngã ngửa ra sau, má rát bỏng. May đồng nghiệp đỡ tôi kịp.
“Mấy người làm gì ở công ty chúng tôi vậy? Đánh người ngay tại văn phòng? Gọi cảnh sát đi, báo cảnh sát mau! Văn Thiển chị có sao không?”
Trợ lý tôi thấy hai người này bất thường từ lúc họ đến, nên vẫn ở cạnh tôi.
Tôi bị cú đẩy làm đầu óc quay cuồng, nghe trợ lý nhắc mới tỉnh, vội lấy điện thoại:
“Đúng, báo cảnh sát! Tôi phải kiện hai người!”
Phương Tân thấy tôi làm căng, giật điện thoại khỏi tay tôi:
“Tiểu Thiển, mẹ anh chỉ đến nói lý lẽ, cần gì ầm ĩ thế?”
“Nói lý lẽ, hay không cần mặt mũi? Tôi với anh yêu đương, giờ chia tay, anh dắt mẹ đến công ty bêu riếu, vu khống tôi?”
“Mẹ anh chỉ nóng giận quá, lỡ lời thôi. Em nể mặt anh một chút được không?”
“Mặt mũi anh ư? Món ‘hóa đơn tình phí’ mà mẹ anh cầm chẳng phải lừa đảo? Ba năm qua hẹn hò, lần nào chẳng chia đôi tiền. Sinh nhật anh, tôi tặng máy tính, đồng hồ, giày xịn, trong khi anh tặng tôi toàn đồ mua kiểu 19 tệ, 29 tệ. Tôi nín thinh giữ thể diện cho anh, thế mà anh còn lấy sổ sách ra đòi tiền? Tốt nhất anh mau đưa mẹ anh biến khỏi đây. Nếu không, tôi cũng lập một ‘bảng kê’ rồi gửi cho tất cả bạn bè, đồng nghiệp anh xem anh là loại người gì!”
Mặt Phương Tân sầm lại:
“Anh biết ngay em coi thường anh. Chẳng phải em cặp với sếp để được thăng chức, nên mới đá anh chứ gì?”
“Phương Tân, anh nói linh tinh cái gì đấy!”
“Chứ còn sao nữa! Sắp cưới rồi mà giờ em đòi chia tay, chẳng phải vì trèo cành cao chắc?”
Có vài kẻ không ưa tôi ở công ty phá lên cười, mắt tôi đỏ bừng vì giận:
“Đến nước này anh còn bịa đặt vu khống tôi! Hết chỗ nói thật!”
Phương Tân vẫn tiếp tục:
“Chính mắt anh thấy hôm đó em đi cùng sếp, còn vào khách sạn, đến sáng hôm sau mới ra.”
Kẻ hay cạnh tranh với tôi là Lulu bước tới, cười khẩy:
“Nhãi ranh ạ, sếp chúng tôi là phụ nữ. Anh bày trò vu khống ngay ở đây, đúng là ngu.”
Phương Tân cười đắc thắng chợt khựng lại, xung quanh chẳng ai nhìn anh ta bằng ánh mắt thân thiện, như đang coi một gã hề.
Tôi giật lại điện thoại:
“Khỏi vòng vo nữa, anh vu khống, làm tổn hại danh dự tôi, mà cuộc gọi 110 này còn đang ghi âm, công an sẽ tới ngay. Tất cả những gì anh vừa nói đều được ghi lại hết.”
Màn hình điện thoại hiển thị giao diện gọi 110, nên từ lúc Phương Tân giật lấy, mọi lời lẽ anh tuôn ra đều lọt vào hệ thống.
10
Thấy tôi gọi thật, Phương Tân bèn quay sang đánh bài tình cảm:
“Tiểu Thiển, anh không cố ý đâu. Em biết đấy, mẹ anh nuôi anh khổ cực, chẳng lẽ em nỡ đối xử với bà như vậy?”
“Anh ngậm miệng lại. Mẹ anh vất vả hay không chẳng liên quan gì đến tôi.”
Hai mẹ con định lỉnh đi, nhưng bảo vệ công ty giữ lại. Cảnh sát đến rất nhanh, tôi đưa họ đoạn ghi âm và trích xuất camera.
Đến đồn, bà ta lại ầm ĩ:
“Đây là chuyện tình cảm giữa con trai tôi với nó thôi. Tôi chỉ vì bức xúc thay con, mới đến đòi tiền.
Cảnh sát ơi, đừng để con bé lừa, trông nó ngoan hiền vậy chứ chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Con gái nhà ai lấy sính lễ rồi lại lật kèo, các anh phải đòi lại tiền cho chúng tôi chứ!”
Bà càng nói càng kích động, ra sức biến tôi thành kẻ ác. Mà liên quan đến tranh chấp tình cảm và tài sản, cảnh sát cũng khó xử.
Tôi ngồi một lúc mới vỡ lẽ: hóa ra bà ta tưởng tôi vẫn giữ 88.000 tệ tiền sính lễ chưa hoàn lại.
“Khoan đã, thưa anh cảnh sát, số sính lễ mà bà ấy nói, tôi đã trả lâu rồi. ‘Ngôi nhà cưới’ họ nhắc tới là do bố mẹ tôi mua đứng tên tôi, đó là tài sản riêng của tôi, chả liên quan đến họ. Việc họ bảo tiền sửa nhà là của Phương Tân cũng là bịa. Nhà ấy mới sửa được một nửa, toàn bộ tiền đều do tôi tự bỏ ra, không dính dáng gì tới Phương Tân.”
“Con nhỏ không biết xấu hổ! Cưới xong nhà cửa chẳng phải thành của con trai tôi sao? Cô dám bảo không liên quan đến nhà chúng tôi? Còn tiền sính lễ nữa, cô ôm luôn rồi chạy!”
Bà đứng dậy chửi, Phương Tân cúi đầu né tránh.
Tôi cười nhạt:
“Phương Tân, anh bảo với mẹ là tôi chưa trả anh tiền sính lễ à?”
Anh ta ấp úng, bà ta liền vỗ vai con:
“Con trai đừng sợ, có mẹ đây. Con bé lấy tiền nhà mình thì phải nhả ra!”
Phương Tân ngước nhìn tôi, ánh mắt lảng tránh:
“Đúng, cô cầm tiền cưới của tôi mà chia tay, chưa hề trả lại.”