1.
“Mẹ, con biết chuyện này khiến mẹ ấm ức, nhưng tất cả đều là vì Tiểu Bảo!”
“Suất học ở trường điểm khó giành lắm mẹ, mẹ cũng biết mà. Giáo viên đến nhà là vòng cuối cùng rồi, không thể có sơ suất gì.”
Thấy sắc mặt tôi thay đổi, Giang Noãn dịu giọng lại.
Vừa nói, ánh mắt cô ta liếc sang mẹ chồng – bà Trương Lam.
“Giang Noãn, con nói chuyện với bà ấy làm gì?”
“Một người chuyên nhặt rác, mùi hôi trên người cũng đủ xông cho giáo viên chạy mất dép rồi.”
“Nhà chúng ta là gia đình có mặt mũi, con tôi là quản lý công ty, tôi là cán bộ nghỉ hưu, làm sao lại để bị dính vào thứ quan hệ thông gia như thế này?”
“Cho bà ta ở khách sạn là đã nể mặt lắm rồi.”
Con rể tôi – Cố Dương – cũng gật đầu phụ họa, cười nịnh:
“Mẹ nói đúng lắm, mẹ à, chuyện này cũng là vì tốt cho mẹ thôi. Ngộ nhỡ mẹ căng thẳng trước mặt giáo viên, lỡ lời thì khổ.”
Tôi siết chặt thẻ phòng trong tay, ngón tay trắng bệch.
Cả đời tôi dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, dựa vào một chiếc xe ba bánh tồi tàn và hai bàn tay chai sạn, nuôi Giang Noãn khôn lớn, cho nó ăn học đến đại học.
Nó từng nói người thành phố khinh thường người đi nhặt ve chai, vậy nên tôi cắn răng tích góp từng đồng, dùng toàn bộ số tiền mồ hôi nước mắt cả đời – một triệu hai trăm nghìn tệ – để đặt cọc mua căn nhà này.
Tên trong sổ đỏ là tôi – Lâm Lệ.
Tôi từng nghĩ, con gái mình thành đạt rồi thì đời mình cũng được bớt khổ.
Không ngờ, trong mắt họ, tôi không phải mẹ, không phải bà ngoại, mà chỉ là rác rưởi cần phải che giấu, quẳng đi.
“Vì Tiểu Bảo ư?” Giọng tôi khàn đặc. “Vì Tiểu Bảo mà phải giấu bà ngoại nó đi? Vì Tiểu Bảo mà phải lừa giáo viên rằng trong nhà không có người như tôi?”
“Khi các người nói với hàng xóm rằng tôi là người giúp việc, sao không nghĩ tới Tiểu Bảo?”
“Nếu Tiểu Bảo nghe thấy ngoài đường, về nhà hỏi tôi vì sao lại là bảo mẫu, tôi biết trả lời sao đây?”
Giang Noãn mặt lúc đỏ lúc trắng, líu lưỡi không nói nên lời.
Cố Dương thì mất kiên nhẫn:
“Mẹ, sao mẹ cứ cố chấp thế? Chỉ là ở khách sạn một đêm thôi mà. Năm nghìn tệ đấy mẹ, mẹ biết đi nhặt bao nhiêu phế liệu mới được từng đó không? Mẹ coi như đi nghỉ dưỡng được không?”
Trương Lam còn lật cả mắt: “Được voi đòi tiên. Không vì Tiểu Bảo thì bà đã không bước được chân vào nhà này.”
“Nhìn lại mình đi, bà tưởng bà là chủ cái nhà này chắc?”
Câu đó, đâm đúng chỗ đau nhất trong tim tôi.
“Bà nói đúng.” Tôi nhìn Trương Lam, từng chữ rành rọt. “Tôi đúng là không phải chủ cái nhà này.”
Rồi tôi nhìn sang Giang Noãn và Cố Dương:
“Các người mới là chủ. Vậy thì mời các chủ nhân, trước khi trời sáng ngày mai, dọn ra khỏi căn nhà của tôi.”
2.
Không khí trong phòng khách như đông cứng lại.
Trương Lam là người đầu tiên phản ứng, như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian.
“Bà đuổi chúng tôi? Lâm Lệ, đầu bà bị cửa kẹp hay bị thùng giấy rơi trúng vậy?”
“Căn nhà này mua là để cho Tiểu Bảo đi học, bà lấy lại với lý do gì?”
Cố Dương cũng quýnh lên, nhào tới giật lấy thẻ phòng trong tay tôi:
“Mẹ, mẹ đừng làm ầm lên nữa, mai giáo viên đến rồi, mẹ đuổi bọn con đi bây giờ, mẹ muốn hủy hoại tương lai của Tiểu Bảo à?”
Tôi nghiêng người tránh, nắm chặt thẻ trong lòng bàn tay.
“Người hủy hoại Tiểu Bảo chính là các người. Chính các người đã dạy nó rằng, người thân có thể bị khinh rẻ vì nghề nghiệp thấp kém.”
“Chính các người khiến nó cho rằng dối trá và giả tạo là chuyện bình thường.”
“Tôi – Lâm Lệ – cả đời đi thu mua ve chai, nhưng chưa từng trộm cắp, chưa từng lừa lọc ai. Mỗi đồng tiền tôi kiếm được đều sạch sẽ.”
“Tôi không muốn đứa cháu ngoại của mình sau này trở thành một kẻ coi thường bà ngoại.”
Tôi nói không lớn tiếng, nhưng từng chữ như đinh đóng vào tim họ.
Nước mắt Giang Noãn cuối cùng cũng rơi, cô ấy lao đến ôm lấy cánh tay tôi, nức nở:
“Mẹ, con sai rồi, con thật sự sai rồi… Nhưng con biết làm sao đây?”
“Từ nhỏ con đã bị người ta chỉ vào mặt chửi là con gái bà nhặt rác, con sợ, con thật sự sợ Tiểu Bảo cũng phải sống như con ngày xưa.”
“Con chỉ muốn nó sống đàng hoàng, sống có thể diện một chút, vậy cũng sai sao?”
“Mẹ thương con đi, thương Tiểu Bảo đi, được không?”
Cô ấy khóc đến tơi tả.
Nếu là trước kia, hẳn tôi đã mềm lòng.
Nhưng hôm nay, trái tim tôi đã đông cứng lại từ lúc nhận lấy chiếc thẻ phòng lạnh lẽo kia rồi.
“Nỗi khổ của con là do mẹ gây ra, vì mẹ vô dụng.” Tôi bình tĩnh nhìn con gái. “Nhưng từ bây giờ, mẹ không muốn con khổ vì mẹ nữa. Con đi đi, đi tìm cuộc sống có thể diện mà con mong muốn.”
Tôi gạt tay cô ấy ra, quay người về phòng mình.
Căn phòng nhỏ nhất, sát cạnh bếp – phòng dành cho bảo mẫu.
Tôi khóa cửa lại.
Bên ngoài là tiếng mắng chửi của Trương Lam, tiếng càm ràm của Cố Dương, tiếng khóc của Giang Noãn – hòa vào nhau thành một mớ hỗn độn.
“Đúng là muốn lật trời rồi chắc! Một bà goá già mà cũng tưởng mình là nhân vật quan trọng lắm sao?”
“Giang Noãn, con nhìn lại mẹ mình đi! Chẳng có chút tầm nhìn nào hết! Ngày mai mà Tiểu Bảo trượt suất học, mẹ con với con không xong đâu!”
“Mẹ, mẹ đừng khóc nữa… bà ấy chỉ đang bực nhất thời thôi. Con là con gái duy nhất của bà ấy, bà ấy có thể đi đâu được? Sáng mai con xin lỗi một câu là xong hết.”
Tôi tựa vào cánh cửa lạnh ngắt, lắng nghe những tiếng ồn ào bên ngoài dần nhỏ lại.
Bọn họ nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi.
Bọn họ không biết rằng, khi trái tim của một người mẹ đã bị nghiền nát hoàn toàn, bà ấy có thể quyết tuyệt hơn bất kỳ ai.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho người đồng hương đã nhiều năm không liên lạc – giờ đang là chủ một tiệm sửa khóa.
“Lão Trương, sáng mai tám giờ, mang đồ nghề đến khu Hạnh Phúc Lý, tòa 3, đơn nguyên 1, phòng 1201. Giúp tôi đổi khóa.”
3
Đêm đó, tôi gần như không chợp mắt.