01
Tôi biết tin bạn trai mình – Cố Trạch Ngôn – từ Hải Nam trở về là nhờ miệng cô bạn cùng phòng Gia Gia.
“Tớ vừa thấy Cố ca của cậu dưới tòa nhà khoa Điện khí, trên tay còn xách túi Helena nữa.”
Gia Gia đầy vẻ hâm mộ: “Chắc chắn là quà cho cậu rồi.”
Anh ấy về rồi sao? Không phải vé máy bay đặt là ngày mai mới bay sao?
Tôi mở WeChat, khung chat vẫn dừng ở tối hôm qua.
Tôi nhờ anh ở cửa hàng miễn thuế sân bay mua giúp lọ kem mắt Estée Lauder và đã chuyển tiền.
Anh bảo: “Anh đi cùng thầy, không tiện tách ra.”
Sau đó là tin nhắn tôi gửi lúc 9 giờ rưỡi tối, hỏi anh ngủ chưa.
Không có hồi âm.
Kéo lên nữa… mấy tháng nay, tin nhắn giữa chúng tôi chẳng có gì đặc sắc. Phần lớn là tôi chủ động:
“Con mèo cam ở trường mình bị nuôi hư rồi, hôm nay cho xúc xích mà nó không thèm ăn.”
“Thế thì đừng cho nữa.”
“Bộ phim khoa học viễn tưởng mới ra được khen lắm, cuối tuần mình đi xem nhé?”
“Ừ.”
“Tối nay em không về ký túc xá, mang cái bao lần trước còn dư qua nhé.”
“Nhưng em đang đèn đỏ.”
“Vậy tuần sau.”
…
Anh thật sự về sớm sao?
Hôm nay là kỷ niệm sáu năm chúng tôi bên nhau.
Anh từ sáng tới giờ không hề nhắn gì. Tôi nghẹn bực nên cũng không chủ động liên lạc.
Có lẽ… anh định cho tôi bất ngờ?
Tôi nhớ kỷ niệm một năm yêu nhau, anh xin nghỉ về quê vì có việc, nói không kịp về, sẽ bù sau.
Hôm đó tôi buồn lắm, nhưng đến chiều thì thấy anh ôm một bó hoa hồng lớn, đứng thẳng tắp dưới ký túc xá.
Tôi nghĩ ngợi, quyết định không báo trước, trực tiếp đến phòng thí nghiệm tìm anh, tiện mang theo món quà – chiếc tai nghe anh vẫn muốn mua.
Cửa khép hờ, tôi nghe đồng nghiệp anh rủ nhau đi ăn tối.
Cố Trạch Ngôn nói: “Tôi phải đợi người, chưa đi.”
Lòng tôi khẽ dâng niềm vui.
Có người đùa: “Hiểu, hiểu. Đợi Hạ Sơ à? Xa nhau mấy hôm, gặp lại như tân hôn ấy!”
“Thôi đi. Vợ chồng già hôn một cái, ác mộng mấy đêm liền. Giờ tôi với cô ấy thế đấy, ngay cả chuyện lên giường cũng y nguyên quy trình cũ.
Chẳng còn tí mới mẻ nào, thật sự rất chán.”
Tôi vẫn nhớ lần đầu chúng tôi hôn nhau – khi mới yêu chưa lâu, vào dịp Quốc khánh.
Hôm đó trời nóng.
Chúng tôi đi dọc bờ hồ Đông, tay nắm tay, lòng bàn tay toàn mồ hôi nhưng chẳng ai buông ra.
Cả hai ăn hết một gói kẹo cao su.
Đèn đường ven hồ tắt dần, trăng tròn đang lặn về phía tây.
Tiếng ve và chim đều im bặt.
Anh nghiêng người lại gần, vụng về nâng mặt tôi, chạm môi.
Đêm thật tĩnh.
Tôi nghe rõ tiếng tim chúng tôi đập, hỗn loạn như nhịp trống rối rắm.
Bàn tay anh vuốt nhẹ bên hông tôi, thử trượt lên trên, nhưng bị chiếc đai áo sơ mi cản lại.
Ngày ấy, tôi như một hộp kẹo bí ẩn bị dây ruy băng buộc chặt.
Sau này anh tháo được nút thắt ấy, nếm hết vị chua ngọt bên trong.
Đêm đó, trong nước mắt tôi, anh hứa sẽ luôn tốt với tôi.
Cũng từng trong lúc cao trào thề rằng cả đời này muốn chế//t trong vòng tay tôi.
Vậy mà giờ, anh bảo tất cả chẳng còn chút mới mẻ nào.
Giữa lúc tôi nghẹn lòng, cửa phòng thí nghiệm đã bị đẩy ra.
Tôi và Cố Trạch Ngôn bốn mắt nhìn nhau.
Không khí cười đùa lập tức đông cứng.
Ai nấy lúng túng.
Lý Khiêm gãi mũi, bối rối: “Hạ Sơ tới rồi à? Thế bọn mình đi ăn trước nhé.”
Họ ùa ra hết, chỉ còn tôi và anh.
Qua cánh cửa mở toang, tôi thấy bàn làm việc của anh trống trơn.
Nhưng trên bàn của cô em khóa dưới – Lâm Dao – lại đặt ngay ngắn một túi mua sắm Helena.
Dù trời tháng Chín vẫn oi nóng, hành lang trống trải lại bỗng nổi gió lạnh.
Lạnh đến mức da tôi nổi từng đợt gai ốc.
Cố Trạch Ngôn là người phá vỡ im lặng trước:
“Anh muốn mua cái tai nghe này lâu rồi, em mua cho anh à?”
02
Tôi rụt tay lại, lạnh giọng mỉa mai:
“Không phải. Anh bảo mai mới về, sao hôm nay tôi lại đến tìm anh được.”
Đúng lúc phòng thí nghiệm bên cạnh mở cửa, Giang Vũ bước ra.
Cậu ấy vừa thấy tôi đã chào, rồi ngạc nhiên:
“Tai nghe này chất âm rất tốt, lại còn cháy hàng suốt. Sư tỷ mua ở đâu vậy, gửi tôi link, tôi cũng muốn mua một cái.”
Tôi đưa tai nghe cho cậu ấy:
“Tặng cậu, cảm ơn lần trước đã sửa máy tính cho tôi.”
Giang Vũ liếc Cố Trạch Ngôn một cái rồi nhận lấy:
“Quà quý thế này… để tôi chuyển tiền lại cho sư tỷ.”
“Chị có rảnh không, tôi mời chị ăn tối.”
Cố Trạch Ngôn lập tức đặt tay lên cánh tay tôi:
“Bạn gái tôi bận rồi.”
Tôi khó chịu hất tay anh ra.
Giang Vũ mỉm cười, lắc lắc điện thoại:
“Vậy sau này liên lạc nhé.”
Sau khi anh ấy đi, Cố Trạch Ngôn kéo tôi vào phòng thí nghiệm, hạ giọng dỗ:
“Tai nghe đắt như vậy, em đâu cần tức giận mà đem tặng người khác.”
“Vừa nãy anh với Lý Khiêm nói chỉ là đàn ông khoác lác nhau thôi, em đừng để tâm.”
“Anh xin lỗi, sau này sẽ không thế nữa.”
“Nhưng máy tính em hỏng sao không tìm anh, lại đi nhờ Giang Vũ? Danh tiếng của cậu ta không tốt đâu…”
Tôi từng nói với anh rồi.
Ngay dưới tòa nhà này.
Nhưng khi đó anh mải trả lời WeChat, chỉ qua loa:
“Đem ra tiệm sửa máy ngoài cổng xem thử.”
Cửa hàng đó là chỗ chém đẹp.
Trước đây laptop của Gia Gia cũng bị sửa vớ vẩn, bệnh nhẹ thành bệnh nặng.
Sau này, Giang Vũ nhắn WeChat cho tôi, bảo cậu ấy thích mày mò chuyện này, kêu tôi đưa máy cho cậu ấy luyện tay nghề.
Tôi nhàn nhạt đáp:
“Cậu ấy sửa xong trong hai tiếng, còn mang xuống tận nơi cho tôi.”
“Chỉ nhận một ly trà sữa coi như cảm ơn.”
“Từ đó đến giờ cũng không nhắc lại chuyện này, với tôi, cậu ấy là người tốt.”
“Tôi cũng quang minh chính đại.”