Nửa tiếng sau, tôi lau khô nước mắt, cầm lấy phong bì.
Bên trong là tấm ngân phiếu 500.000 tệ.
Tôi nhắn tin cho ba chồng:
“Ba, cảm ơn ba nhiều.”
Ông nhanh chóng trả lời:
“Hãy chăm sóc tốt cho bản thân và con trai nhé.”
Tôi cất kỹ tấm ngân phiếu, chuẩn bị rời đi.
Cửa bỗng mở ra.
Chí Vĩ đứng đó.
Anh ta trông tiều tụy, râu ria lởm chởm, mắt thâm quầng.
“Vợ à…” — anh ta thều thào.
“Anh làm gì ở đây?”
“Ba gọi anh đến.” — anh ta đáp, ánh mắt phức tạp. — “Ông nói, muốn cho anh thấy tận mắt, anh đã làm tổn thương em đến mức nào.”
Tôi im lặng.
“Vợ à, anh biết anh sai rồi.” — anh ta bước lại gần, giọng run run. — “Xin em cho anh một cơ hội nữa, được không?”
“Chí Vĩ, giữa chúng ta… đã kết thúc rồi.”
“Không! Chưa kết thúc!” — anh ta đột nhiên nắm chặt tay tôi. — “Chỉ cần chưa ký đơn ly hôn, thì anh vẫn còn cơ hội!”
“Buông ra.”
“Anh không buông!” — giọng anh ta gấp gáp. — “Vợ à, anh thật sự biết lỗi rồi!”
“Buông ra!” — tôi giật mạnh tay.
“Sao em tàn nhẫn vậy hả?!” — anh ta gào lên, ánh mắt đỏ ngầu. —
“Anh chẳng qua chỉ phạm phải sai lầm mà đàn ông nào cũng phạm!”
Tôi sững người.
“Anh vừa nói gì?”
“Anh nói sai sao?” — giọng Chí Vĩ bỗng cao lên. — “Có người đàn ông nào chưa từng ra ngoài vui chơi chứ? Sao em cứ phải bám mãi vào chuyện này không buông?”
“Ý anh là… ngoại tình là chuyện bình thường à?”
“Anh đâu có nói bình thường, nhưng cũng không đến mức phải ly hôn chứ?”
Tôi bật cười khẽ, giọng lạnh như băng:
“Chí Vĩ, anh biết anh giống ai không?”
“Giống ai?”
“Giống một kẻ phạm tội mà không biết hối lỗi.” — tôi nói rõ từng chữ. — “Anh làm sai, nhưng không cảm thấy có lỗi. Ngược lại, anh còn trách người bị hại là tôi vì quá nghiêm khắc.”
“Anh không có—”
“Anh có!” — tôi ngắt lời. — “Từ đầu đến cuối, anh chưa từng cảm thấy mình sai.
Điều duy nhất anh thấy sai, là việc tôi phát hiện ra.”
Anh ta á khẩu, không nói được gì.
“Chí Vĩ, chúng ta ly hôn đi.” — tôi bình tĩnh nhìn anh ta. — “Chiều nay, ba giờ, gặp nhau ở Cục Dân Chính.”
“Nếu anh không đi thì sao?”
“Thì tôi sẽ khởi kiện.” — tôi đáp, giọng chắc nịch. — “Đến lúc đó, chuyện này sẽ càng mất mặt hơn.”
“Em đang đe dọa anh?”
“Không.” — tôi nhìn thẳng anh ta. — “Tôi đang cho anh cơ hội cuối cùng để giữ lại chút thể diện.”
Nói xong, tôi quay người bước đi.
“Trương Vũ!” — anh ta hét tên tôi phía sau.
Tôi không quay đầu.
Bước ra khỏi quán trà, tôi hít sâu một hơi.
Cuối cùng, mọi thứ cũng kết thúc.
Khi tôi trở lại khách sạn, mẹ đang kể chuyện cho con trai nghe.
“Mẹ!” — thằng bé vừa thấy tôi liền lao tới.
“Bảo bối.” — tôi ôm chặt con vào lòng.
“Mẹ ơi, bà ngoại nói hôm nay mình đi công viên, có thật không?”
“Thật chứ.” — tôi mỉm cười. — “Nhưng chiều nay mẹ có chút việc, tối mẹ sẽ đưa con đi, được không?”
“Dạ được!”
“Ngoan lắm.” — tôi hôn nhẹ lên má con.
Đặt con xuống, tôi quay sang mẹ:
“Chiều ba giờ, Cục Dân Chính.”
“Mẹ đi cùng con.”
“Không cần đâu, con tự đi được.”
“Con chắc chứ?”
“Chắc.” — tôi gật đầu. — “Mẹ chỉ cần giúp con trông bé là được.”
“Được rồi.” — mẹ nhìn tôi, ánh mắt vừa tự hào vừa xót xa. — “Con gái mẹ… đã thật sự trưởng thành rồi.”
Chủ nhật, ba giờ chiều.
Cục Dân Chính.
Tôi đến sớm mười phút.
Đứng trước cánh cửa, tôi bất giác thấy tim mình thắt lại.
Sáu năm trước, chúng tôi bước vào đây để kết hôn.
Sáu năm sau, chúng tôi lại đến đây để ly hôn.
Đúng là đời trớ trêu.
“Vợ à.” — tiếng gọi vang lên phía sau.
Tôi quay lại, là Chí Vĩ.
Anh ta mặc sơ mi trắng, cố tỏ ra chỉnh tề, nhưng ánh mắt vẫn u tối.
“Anh đến rồi.” — tôi nói.
“Ừ.”
Hai chúng tôi nhìn nhau vài giây, không ai nói gì.
“Vào thôi.” — tôi mở lời trước.
“Đợi đã.” — anh ta nắm lấy tay tôi. — “Anh có chuyện muốn nói.”
“Nói đi.”
“Chúng ta… thật sự không thể thử lại một lần nữa sao?” — giọng anh ta run run. — “Dù chỉ là vì con…”
“Chí Vĩ, đừng lấy con ra làm cái cớ.” — tôi cắt lời, giọng dứt khoát. — “Một cuộc ly hôn gây tổn thương cho con,
nhưng một gia đình vỡ nát còn tệ hơn nhiều.”
“Nhưng anh—”
“Không có nhưng.” — tôi nhìn thẳng vào anh ta. — “Chí Vĩ, sáu năm qua, chúng ta đều mệt rồi.
Buông tay đi, để cả hai được thở.”
Anh ta im lặng thật lâu.
Cuối cùng, chỉ nói một câu:
“Được.”
Chúng tôi bước vào Cục Dân Chính.
Thủ tục rất nhanh:
điền đơn, ký tên, chụp ảnh, nhận giấy.
Nửa tiếng, một cuộc hôn nhân kết thúc.
Bước ra ngoài, hai người đứng lặng trước cửa.
“Về chuyện đứa nhỏ…” — Chí Vĩ lên tiếng.
“Trong thỏa thuận đã ghi rõ.” — tôi nói. — “Cuối tuần thứ hai mỗi tháng, anh được phép đón nó.
Nhưng tôi có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Không được để con gặp Trần Uyển và Tĩnh Tĩnh.”
“Tại sao?”
“Vì nó còn quá nhỏ, chưa thể hiểu được mọi chuyện.” — tôi nói khẽ. — “Khi nào nó lớn, anh hãy tự mình nói cho nó biết.”
Anh ta gật đầu.
“Được.”
“Còn nữa, tiền cấp dưỡng 5.000 tệ mỗi tháng, đừng có trễ hạn.”
“Anh biết rồi.”
“Vậy thôi.” — tôi quay người định đi.
“Trương Vũ.” — anh ta gọi tôi.
“Ừ?”
“Anh xin lỗi.”
Tôi khựng lại, nghĩ một chút, rồi nói:
“Tôi cũng xin lỗi.”