7.
Về đến nhà, bé Thu ôm cổ tôi làm nũng:
“Mẹ ơi, hôm nay hai người lúc nãy là ai vậy? Cái chú kia nhìn mẹ bằng ánh mắt hung dữ ghê…”
Tôi nhéo mũi con bé, dịu dàng đáp:
“Là người quen cũ. Nhưng sau này… sẽ không gặp lại nữa đâu.”
Bé Thu thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nhảy cẫng lên rồi chạy đi lấy cặp.Lục lọi một hồi, nó hí hửng lấy ra một bức tranh, như khoe một kho báu:
“Mẹ ơi, mẹ xem này! Đây là bức tranh gia đình con vẽ nè! Đây là con, đây là ba, còn đây là mẹ…”
Tôi nhìn bức tranh nguệch ngoạc nhưng đầy ấm áp và ngây thơ ấy, trong lòng bỗng mềm nhũn.
Tôi mỉm cười, khen con vẽ rất giỏi.
Sau khi dỗ con ngủ xong, tôi vừa quay người đã bị Cố Diệm Trì ôm chặt từ phía sau.Cằm anh đặt nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
“Lan Lan…”“Hôm nay họ… có làm gì em không?”
Nhắc tới chuyện ban chiều, giọng anh đầy vẻ nghiến răng nghiến lợi.“Đặc biệt là tên Quý Dự Hành đó.”
Tôi khẽ lắc đầu, mỉm cười:“Không có gì đâu. Em chỉ thấy buồn cười.”“Chắc trong đầu anh ta nghĩ suốt sáu năm qua em sống khổ sở, đợi anh ta quay lại để dẫm đạp.”
“Anh ta đúng là có điều tra em.”Cố Diệm Trì bật cười khẽ, ánh mắt lạnh đi:
“Cách đây không lâu có một gã thám tử muốn lần ra hành tung của em. Anh xử lý rồi. Không ngờ là người anh ta thuê.”
Tôi sững người:“Anh biết từ sớm rồi?”
Anh giơ tay véo má tôi một cái:
“Chuyện của vợ anh, chẳng lẽ anh lại không để tâm?”
Thực ra tôi biết…Từ lâu, Cố Diệm Trì đã tra hết mọi chuyện về quá khứ của tôi.
Năm đó tôi ly hôn, tay trắng rời đi, suy sụp đến mức phải nằm viện nửa tháng.Chính anh — khi đi công tác ngang qua, đã nhìn thấy tôi, đưa tôi về nhà.
Anh biết tôi đã từng khổ thế nào…Nên suốt sáu năm qua, anh yêu chiều tôi như một đứa trẻ cần được bảo vệ.
Bất giác, tôi cảm thấy sống mũi hơi cay.
“À đúng rồi.”Cố Diệm Trì như sực nhớ ra chuyện gì:“Tuần sau Đại học Vân Hải có lễ trao tặng tài trợ. Bên họ muốn mời anh đến cắt băng khánh thành.”
Tôi hơi bất ngờ, nhướn mày:
“Sao cơ? Anh đồng ý à?”
“Chẳng phải anh xưa nay không bao giờ tham gia mấy hoạt động kiểu này sao?”
“Trước kia là không cần thiết.”Cố Diệm Trì khẽ cười, ánh mắt sâu thẳm nhưng lạnh lùng:
“Nhưng bây giờ thì khác rồi.Ít ra cũng phải để một số người biết rõ…Vợ của Cố Diệm Trì – không phải ai muốn chà đạp cũng được.”
8.
Hôm diễn ra lễ trao tặng tài trợ, Cố Diệm Trì đặc biệt bảo tôi đi cùng anh.
Tôi mặc bộ lễ phục cao cấp anh đặt riêng cho tôi.