"Phu nhân, người tin con đi, con thật sự không nói dối!"
Ta khẽ đỡ Lưu Ly đứng dậy, trong lòng hiểu rõ chuyện chẳng phải là ai đến cầu thân.
Mẹ ta tính tình cố chấp, mà Chu Tấn lại từng có ân cứu mạng với bà. Bà luôn dành nhiều thiện cảm cho hắn, nay Chu gia đã từ hôn, bà không biết sẽ đau lòng đến mức nào.
Ta lo sợ điều này sẽ khiến bệnh tình của bà chuyển biến xấu, nghĩ thầm phải sớm mời đại phu về chuẩn bị trước.
Ta cẩn thận quan sát thần sắc của bà. Bà ngồi trên giường, nét mặt lúc mờ lúc tỏ, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, như thể bất kỳ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Ta vừa áy náy vừa đau lòng, bước tới nắm lấy tay bà:
"Mẹ—"
Không ngờ, bà hất tay ta ra, đột nhiên bật dậy khỏi giường.
"Tốt quá rồi!"
Nói đoạn, bà nhảy lò cò bằng một chân, chân kia co lại trên không, lấy chân phải làm tâm, xoay cả người một vòng tròn.
"Tốt quá rồi!"
Lưu Ly kinh hãi thốt lên:
"Không ổn rồi, phu nhân điên rồi!"
Mẹ ta cười ha hả, cười hồi lâu mới ôm ngực, ngồi lại xuống giường trước ánh mắt bàng hoàng của ta và Lưu Ly.
"Hàm nhi, rót cho mẹ một chén rượu, mẹ phải ăn mừng thật sảng khoái!"
"Mẹ, mẹ đừng làm con sợ. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
# Niềm vui bất ngờ của mẹ
Nụ cười trên gương mặt mẹ ta không ngớt.
Bà bảo, bà đã hối hận từ lâu rồi.
Đặc biệt là khi trông thấy đám đồng môn của Chu Tấn, sự hối hận ấy đạt đến đỉnh điểm.
Người nào cũng xuất sắc hơn Chu Tấn, gia thế cũng vượt trội hơn. Hơn nữa, ánh mắt họ nhìn ta, không ai là ngay thẳng.
"Mẹ không ngờ, con lại có thể lớn lên xinh đẹp thế này.
"Lại còn giỏi giang, quản lý tiệm vải khéo léo, kiếm được nhiều tiền như vậy.
"Con à, tính con quá cố chấp, chỉ vì Chu Tấn từng cứu mẹ mà chấp nhận bị ràng buộc bởi hắn. Con không biết đâu, mấy năm nay không ít người tìm tới mẹ, tỏ ý muốn hỏi cưới con. Hàm nhi, con xứng đáng có lựa chọn tốt hơn, nhưng tất cả đều bị Chu Tấn làm lỡ dở cả rồi."
Diễn biến mọi việc hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ta.
Ta lặng thinh một lúc lâu, rồi hỏi:
"Nhưng mẹ à, ngay cả Chu Tấn cũng chê con là một nữ tử thương hộ, những người khác liệu có để tâm không?"
Mẹ ta lập tức phì cười, nhổ toẹt một cái:
"Chê cái gì chứ? Hắn biết gì mà chê!
"Hắn là kẻ vô dụng nên mới để ý tới xuất thân của chúng ta. Người thực sự có bản lĩnh thì chẳng cần phải dựa vào ngoại lực. Với dung mạo này của con, muốn vào cung làm nương nương cũng được nữa là."
Tính cách của mẹ ta dường như không giống với những gì ta vẫn nghĩ.
Trong đầu ta như có một làn sương mờ phủ kín.
Lưu Ly thì sung sướng rót rượu cho bà, hai người ngồi bên nhau, vừa nhấm nháp vài đĩa thức ăn nhỏ, vừa uống rượu vui vẻ đến tận giữa trưa.
# Trình Tuấn đến cầu thân
Trình Tuấn đến, mang theo một xe lễ vật.
Hắn bước vào, vừa thấy mẹ ta đã cung kính cúi chào một cái thật sâu.
"Tống phu nhân, con người tại hạ thẳng thắn, có gì xin nói thẳng.
"Ta ngưỡng mộ Tống Thanh Hàm đã lâu, không biết có vinh hạnh nào được cưới nàng làm thê?
"Nếu người đồng ý, ngày mai ta sẽ để phụ thân dẫn quan mai đến, tam thư lục lễ, minh mai chính thú.
"Nếu không đồng ý, cứ xem như tại hạ tới làm khách. Chuyện hôm nay nhất định sẽ không để lộ ra ngoài, ảnh hưởng đến danh tiếng của Tống cô nương."
Mồm thì hỏi mẹ ta, nhưng đôi mắt hắn lại nhìn ta chăm chú, ánh nhìn như thiêu đốt khiến ta không dám đối diện.