"A Cảnh—xe ngựa sắp khởi hành rồi, mau lại đây!"
Ta sững sờ đứng tại chỗ.
A Tấn?
Chu Tấn cũng mang tên này. ( hai tên này trong tiếng Trung nếu nghe không rõ thì thấy giống giống nhau)
Tuy rằng không phải cùng một người, nhưng vì cái tên này, mỗi lần nhìn thấy Chu Tấn, ta đều bất giác nghĩ tới hắn – người đầu tiên cho ta cảm nhận được sự tử tế khi mới đặt chân đến Giang Nam.
Hắn chắc hẳn là một người rất dịu dàng.
Rõ ràng là tự mình bỏ tiền mua hoa, vậy mà lại bịa chuyện, nói rằng cần ta giúp một tay.
Giống như Chu Tấn, rõ ràng ta sợ bóng tối, nhưng hắn lại nói:
"Tống Thanh Hàm, ta có chút sợ, nàng đi cùng ta được không?"
Vì thế mà trái tim rung động, vì thế mà chìm đắm, để rồi nhận ra tất cả vẻ hào nhoáng sáng chói ấy, hóa ra chỉ là ảo tưởng ta tự vẽ nên.
# Gặp lại Đông Hồ
Ta theo chân hai cậu bé đến bờ hồ.
Tháng tám đã sang thu, nhưng hoa sen ở Đông Hồ vẫn rực rỡ. Trắng thì thanh nhã, đỏ thì diễm lệ, kiều diễm nhưng không tầm thường, gió nhẹ thổi qua mang theo hương thơm dìu dịu.
Mặt nước lấp lánh ánh bạc, hiếm thấy không có lấy một con thuyền nào.
Ta chờ rất lâu, cuối cùng mới có một chiếc thuyền gỗ nhỏ chậm rãi cập bến.
Ta vội vã xách váy, nhảy lên thuyền:
"Thuyền gia, làm phiền đưa ta ra giữa hồ, chỗ hoa sen nở rộ kia."
Người chèo thuyền đội nón tre, ngồi ở đầu thuyền, giọng thản nhiên đáp:
"Được."
Thuyền trên Đông Hồ, đi nửa canh giờ mất ba mươi văn, nếu thêm hai mươi văn, sẽ có cả trà nước và bánh điểm tâm.
Ta đếm năm mươi đồng tiền đặt lên bàn, tò mò hỏi:
"Đông Hồ vốn luôn thuyền buồm tấp nập, sao hôm nay chỉ có mỗi thuyền của ngươi, còn lại đâu cả rồi?"
Thuyền gia khẽ cười, nhè nhẹ chèo mái:
"Hôm nay mồng một, Đông Hồ cấm thuyền."
Giọng nói trong trẻo mà thanh nhã, không hiểu sao lại khiến ta cảm thấy quen tai.
Ta "à" một tiếng, bỗng nhớ ra: mỗi tháng vào ngày mồng một, Đông Hồ sẽ cấm thuyền xuống hồ, bảo rằng để bảo vệ sinh thái mặt hồ, để cá tôm được nghỉ ngơi một ngày.
"Vậy ngươi—xin lỗi, có phải ta hiểu nhầm rồi, thuyền của ngươi không phải thuyền du ngoạn sao?"
"Không sao."
Mái chèo nhẹ nhàng khuấy nước, thuyền rung nhẹ, từ từ tiến vào giữa hồ, len lỏi vào đám lá sen xanh biếc.
Thuyền gia bỏ mái chèo xuống, lấy từ bên cạnh ra một cần câu cá.
Ta tò mò ghé lại gần nhìn:
"Thuyền gia, sao lưỡi câu của ngươi lại thẳng thế này?"
"Lưỡi câu cong sắc bén, sợ làm cá ngốc bị thương."
"Nhưng không có móc, mồi câu cũng chỉ treo hờ, cá cắn một cái rồi chạy mất, làm sao bắt được?"
Thuyền gia tháo nón tre xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú, ánh mắt mang ý cười nhìn ta:
"Đúng vậy, nàng nói xem, ta phải làm sao bây giờ?"
"Tạ Vân Cảnh?"
Ta sững người, trong khoảnh khắc cảm thấy lòng hoảng loạn khó hiểu.
Ta vô thức dịch người, ngồi lùi vào sâu trong khoang thuyền.