Vị hôn phu không chịu “làm chuyện ấy”, tôi giận quá mới buột miệng đòi hủy hôn.
Hôm sau đã bị anh dồn vào góc tường, hốc mắt đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi:
“Lâm Chỉ, em còn nhớ lúc đầy tuổi em bốc quẻ được cái gì không?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì trước mắt chợt lướt qua một hàng “đạn mạc” (bình luận bay ngang màn hình):
【Hê hê, bốc trúng tiểu nam chính đấy, QQ Nảy Nảy, đáng yêu biết bao!】
【Nữ chính quên sạch rồi, ngày ngày cười tít mắt với ông anh kế với em trai kế từ đâu chui ra, còn cậu chó con miệng cứng của chúng ta ghen đến phát điên!】
【Tội nghiệp nam chính, đang tuổi sung sức mà ngày nào cũng phải ở phòng phụ tự… chà tay ra tia lửa!】
Bốc trúng… tiểu nam chính?
Tôi thuận tay vung ra sau.
Quả nhiên, cảm giác y hệt như “đạn mạc” tả.
Giây tiếp theo, “đạn mạc” thét chói tai:
【Con bé họ Lâm kia em làm gì vậy! Tôi nói là thời thơ ấu của nam chính cơ mà! Không phải cái “tiểu nam chính” kia!!!】
“QQ Nảy Nảy”: tiếng lóng chỉ cảm giác mềm mà đàn hồi.
1
Bố nó chứ, sao không nói sớm.
Tôi cười hì hì hai tiếng, lén rụt tay lại, chỉ lên chiếc đèn chùm trên đầu:
“Anh xem cái đèn kia kìa, to thật đó.”
Chỉ là… hơi sáng quá.
Tsk, hình như còn tròn tròn.
Lại dường như… hơi mềm mềm.
Người đàn ông trước mặt chẳng buồn đáp, lời tôi rơi cái “bộp” xuống đất.
Khẽ ngượng, tôi giả vờ bị ánh đèn chói, hơi cúi đầu, tầm mắt lại vô thức rơi đúng chỗ vừa chạm ban nãy.
Một luồng nóng rát bốc lên mặt.
Hình như… có hơi đường đột.
Đính hôn với Kỳ Chiêu nửa năm, đừng nói ngủ, ngay cả hôn hít cũng hiếm lắm.
Vừa giận dỗi đòi hủy hôn, quay tay một cái đã…
Khác gì lưu manh đâu chứ!
Vừa thấy bên trái có gì sai sai, bên phải đã điên cuồng phản bác.
Tôi với anh đính hôn rồi mà.
Anh ấy là vị hôn phu của tôi.
Chưa hủy hôn thì tôi… sờ một cái cũng có sao?
Càng nghĩ càng thấy hợp lý, tôi ngẩng đầu đầy khí thế.
Ai dè vừa bắt gặp đôi mắt âm u của Kỳ Chiêu, tôi sợ đến lùi liền hai bước.
Ngay sau đó, cổ tay bị nắm chặt, cả người bị kéo rụi về phía anh, gọn lỏn rơi vào lòng anh.
Kỳ Chiêu sầm mặt, trong mắt đen như mực ủ một cơn bão nguy hiểm cực độ.
“Lâm Chỉ, quả nhiên em chẳng nhớ gì cả.”
Anh nghiến răng bật lời, thái dương giật giật điên cuồng.
“Không nhớ những gì mình đã nói, không nhớ những gì mình đã làm, cũng không nhớ…”
“Thôi bỏ.”
Giọng đang dâng trào bỗng rơi thẳng tắp.
Kỳ Chiêu lùi hai bước, liếc đống hành lý tôi đã thu dọn phía sau lưng, sai người giúp việc mang trả về chỗ cũ.
Anh hạ mắt, thu hết mọi cảm xúc, lại trở về dáng vẻ nhàn nhạt thường ngày.
“Hủy hôn thì không đời nào. Tự mình bình tĩnh lại đi.”
Kỳ Chiêu nhìn tôi sâu một cái, xoay người kéo lấy áo vest bên cạnh.
Buông một câu rằng công ty có việc, tối khỏi đợi cơm, bước chân lảo đảo rồi ra cửa.
“Bình luận chạy ngang” lại hiện lên:
【Nam chính đi đâu đấy! Không phải vừa từ công ty về sao!】
【Cười muốn xỉu, nam chính tức đến độ bị nữ chính vung tay “móc” cho một phát còn chẳng nhận ra.】
【Thằng nam chính này ngoài mặt làm bộ thờ ơ, quay lưng là khóc tu tu.】
【Ai mà biết nữ chính bình thường chẳng nhắn cho người ta, mở miệng một cái là gọi về để… hủy hôn!】
【Nam chính ký giấy ở công ty hôm nay kiểu: “Tay chết, viết nhanh! Viết xong về nhà với vợ!”】
【Giờ chắc trốn góc nào đó khóc trộm; cơ mà cơ ngực bự thế thì khóc nhẹ thôi nha, cái sơ mi trên người là nữ chính mua, mua chật đấy, gắng quá coi chừng bung cúc!】
【Cơ ngực mà bung thì đã mắt đã tai lắm á! Tiếc cái là hai người cứ ngủ phòng riêng, không chui vào ôm thì uổng ơi là uổng…】
【Ơ kìa, sao nữ chính vừa cười ngớ ngẩn vừa làm cái động tác tay kiểu Hàn vậy?】
【Mắt mũi để đâu thế, Hàn Quốc có cỡ… bự vậy chắc?】
2
Tôi vội nắm chặt bàn tay vừa rồi còn làm động tác “nhéo nhéo”.
Trong lòng bàn tay vẫn còn vương chút hơi ấm.
So với nhiệt độ cơ thể bình thường của anh, hình như nóng hơn một tẹo.
Nếu để trị cái chứng “tử cung hàn” thì…
Tôi vội lắc đầu, hất bay đám ý nghĩ linh tinh trong đầu.
Vừa nãy tôi định làm gì ấy nhỉ?
À.
Hủy hôn.
Hành lý đã thu dọn gọn gàng bị người giúp việc lại bưng trả về nhà.
Kỳ Chiêu thì chạy mất.
Coi như bận rộn công cốc một phen.
Thật ra chuyện hủy hôn, tôi cũng chẳng phải nghiêm túc lắm đâu.
Ngày xưa bàn chuyện liên hôn với Kỳ Chiêu, tôi còn thầm hí hửng là đằng khác.
Kỳ Chiêu là anh trai nhà bên, lớn hơn tôi ba tuổi.
Từ lúc tôi biết nhớ, anh đã luôn ở bên cạnh.